Bóng dáng đìu hiu cô quạnh của Đàm Dịch Khiêm đứng trước hàng rào được bảo vệ trên hành lang.
Bác sĩ tháo xuống khẩu trang, đi tới sau lưng Đàm Dịch Khiêm.
"Tổng giám đốc Đàm, Hạ bà chủ đã tỉnh rồi...."
Đàm Dịch Khiêm xoay người đi vào phòng bệnh.
Bà Hạ đã tỉnh lại giờ phút này đang gắng gượng muốn ngồi dậy.
Y tá đỡ bà Hạ ngồi dậy dựa lưng vào gối đầu.
"Bác gái."
Đàm Dịch Khiêm đi vào phòng bệnh, khách sáo chào hỏi.
Nhìn thấy Đàm Dịch Khiêm, bà Hạ lập tức kích động, "Dịch Khiêm, tìm thấy những người bắt cóc Tử Du chưa?”
Đàm Dịch Khiêm đứng ở mép giường, bình tĩnh nói, "Bác gái, bác hãy bình tĩnh trước đã, cháu có mấy vấn đề muốn hỏi bác.”
Bà Hạ dựa người vào giường, cố gắng duy trì sự trấn định.
Đàm Dịch Khiêm nhẹ giọng nói, "Bác nói Tử Du tình nguyện đi theo Arsène, đúng không?"
Hạ mẫu gật đầu, "Đúng vậy."
"Bác có nghe thấy họ nói gì không?"
Bà Hạ sững sờ lắc đầu, "Lúc Tử Du nói chuyện với Arsène tôi ở rất xa, nên tôi không biết họ nói gì.....”
Đàm Dịch Khiêm lại hỏi, "Chúng tôi tìm hết cả khu nhà xưởng cũng không nhìn thấy bác trai, ông ấy và Tử Du đều đi theo Arsène sao?"
Bà Hạ muốn nói lại thôi, "Ông Hạ ông ấy.... Ông ấy...."
Đàm Dịch Khiêm ngồi xuống mép giường, ôn hòa nhìn bà Hạ, bình tĩnh nói,
“Bác gái, lúc ở nhà xưởng, cháu biết bác nói dối, Tử Du không có lý do
gì để tình nguyện đi theo Arsène.... Cháu muốn bác nói cho cháu biết sự
thật, nếu không, bất kể bác giấu giếm cháu vì lý do gì, cuối cùng người
bị sát hại cũng chỉ có Tử Du cùng bác trai mà thôi.”
Hạ mẫu thoáng sửng sốt.
Đàm Dịch Khiêm từ tốn nói, "Bác gái, hãy tin vào cháu, cháu sẽ không để cho họ xảy ra chuyện."
Bà Hạ nhìn ánh mắt thành khẩn của Đàm Dịch Khiêm, rốt cuộc không chống
được sự khiển trách của lương tâm, bật khóc nức nở, "Dịch Khiêm, đúng,