Hôm sau, tại bệnh viện.
Cốc cốc.
"Mời vào."
Giọng nói điềm đạm của Đan Nhất Thuần vọng ra.
Hạ Tử Du ôm một bó hoa đẩy cửa đi vào.
Nhìn thấy Hạ Tử Du, Đan Nhất Thuần liều nở nụ cười, "Tử Du!"
Hạ Tử Du thấy Đan Nhất Thuần muốn ngồi dậy, cô vội đặt bó hoa sang một
bên, đỡ lấy Đan Nhất Thuần, khẩn trương nói, "Sức khỏe cô vẫn chưa khỏi, mau nằm xuống đi...."
Đan Nhất Thuần ngồi tựa vào đầu giường,
mỉm cười nói, "Tôi không sao, ngoại trừ ngực đến bây giờ còn hơi đau một chút, còn lại những thứ khác đã không có gì đáng ngại."
Hạ Tử Du ngồi ở mép giường, nhìn dáng vẻ bị thương của Đan Nhất Thuần, áy náy
nói, "Nhất Thuần, tôi xin lỗi, mấy hôm nay đều chưa thể tới thăm cô...."
Đan Nhất Thuần lắc đầu, "Cô đừng nói như vậy.... Cơ thể cô cũng vừa mới
khỏe lại, sắc mặt cô lúc này thâm chí còn khó coi hơn tôi nữa.”
Hạ Tử Du nhìn khuôn mặt thoải mái tự nhiên của Đan Nhất Thuần, trong lòng
vô cùng tự trách, “Nhất Thuần, chuyện hại cô bị thương, tôi thành thật