"Tôi không biết vì sao Dịch Khiêm không đuổi theo cô..... Nhưng tôi và Dịch
Khiêm không phải như cô nghĩ đâu, đó chỉ là cái ôm chào tạm biệt....
.... Bởi vì tôi định rời khỏi Los Angeles, sau này sẽ không trở lại
nữa....... Lần này tìm được đường sống trong chỗ chết, càng làm cho tôi
học được cách biết quý trọng, tôi nghĩ, chờ sau khi vết thương khỏi hẳn, tôi sẽ theo ba mẹ định cư ở Pháp.........”
"Tử Du, cô và Dịch Khiêm nhất định phải hạnh phúc đó, tôi sẽ âm thầm chúc phúc cho hai người...."
....
Rời khỏi bệnh viện, trong đầu Hạ Tử Du cứ quanh quẩn lời nói của Đan Nhất Thuần.
Dạo bước ở trên đường, Hạ Tử Du buồn bã nhìn dòng người tới lui trước mặt.
Bỗng dưng, cô ngồi xuống trên một băng ghế ở ven đường.
Dựa vào thành ghế, đôi mắt ảm đạm của cô sững sờ nhìn tới phía trước.
Cô rốt cuộc đã hiểu được nguyên nhân khiến anh thất vọng, bởi vì cùng một
tình huống, cô và Đan Nhất Thuần lại lựa chọn khác nhau.......
Đan Nhất Thuần lựa chọn tin anh, kết quả thành công giải cứu ba mẹ cô, mà