Buổi tối.
Dỗ Nhiên ngủ xong, Hạ Tử Du trở lại phòng của mình.
Mưa từ sáng đến tận bây giờ, hơn nữa mưa vẫn rơi không ngừng.
Hạ Tử Du kéo hết rèm cửa sổ lại, rồi bật hết tất cả đèn trong phòng lên, sau đó lẳng lặng ngồi ở mép giường.
Cô muốn bật tất cả đèn trong phòng lên là vì cô sợ bóng tối, hơn nữa trời còn đang mưa, sẽ càng khiến cô thêm sợ hãi.
Hạ Tử Du sững sờ ngồi ôm đầu gối ở đầu giường.
Bỗng dưng, cô đưa mắt nhìn về chỗ trống bên cạnh...... Chỗ này trước đây đều là vị trí Đàm Dịch Khiêm nằm.
Hạ Tử Du hít một hơi thật sâu, sau đó kéo ngăn kéo tủ đầu giường ra.
Từ sâu trong ngắn kéo lấy ra món quà sinh nhật chưa thể tặng cho anh, Hạ
Tử Du yên lặng nhìn một hồi lâu, sau đó đem hộp quà bỏ lại vào ngăn kéo, sau đó lấy tờ giấy thỏa thuận ly hôn để nằm ở dưới món quà ra.
Nhìn giấy thỏa thuận ly hôn đã có chữ kí của Đàm Dịch Khiêm, nhớ lại lúc Đàm Dịch Khiêm đưa cho cô giấy ly hôn này, mũi Hạ Tử Du đột nhiên cay
cay.
Cô từng nói, cô sẽ không ly hôn với anh, sẽ không bao giờ..........
Thế mà....
Cô nên làm cái gì đây? Hạ Tử Du hít một hơi thật sâu để xáo đi nỗi đau đớn trong lòng, cô đem giấy thỏa thuận ly hôn bỏ lại vào ngăn kéo.
Từ từ dựa người vào đầu giường, trong đầu cô thoáng qua khoảng thời gian
về cuộc hôn chưa chưa tròn một năm của cô và Đàm Dịch Khiêm............
Hình ảnh hạnh phúc của cô và anh chợt xuất hiện ngay trước mắt, cô nhắm thật chặt đôi mắt lại.
Cô không muốn ly hôn, không hề muốn....
Nhưng anh đã không cần cô nữa....
Suy nghĩ suốt cả đêm, sáng sớm ngày hôm sau, sau khi đưa Liễu Nhiên tới nhà trẻ, Hạ Tử Du bảo tài xế đưa cô đến Đàm thị.
Lúc Hạ Tử Du đến Đàm thị vẫn còn chưa đến giờ làm việc, nhân viên còn đang
lục đục đi vào công ty, nhìn thấy Hạ Tử Du, bọn họ theo thói quen gật
đầu chào Hạ Tử Du, còn Hạ Tử Du vẫn mặc một bộ âu phục kín đáo lịch sự