Robert kinh ngạc nhìn Hạ Tử Du, rất lâu cũng không biết nói gì.
Từ sau lần gặp trước, dường như cô lại gầy đi.
Hôm nay cô không còn mái tóc dài dịu dàng uyển chuyển nữa, đường cong của
chiếc cổ gầy mảnh khiến cho cô càng thêm nổi bật, mặc dù vẫn là kiểu đẹp gầy mà con gái thường thích, nhưng lại khiến người ta có cảm giác
thương xót.
Trong thoáng chốc, anh lại như nhìn thấy cô trong mấy năm ở Male.... Nhưng rồi lại thấy không giống.
Lúc đó nhìn cô ung dung thoải mái cũng như lúc này, nhưng sâu trong nội tâm của cô không hề có một chút thoải mái nào, tối thiểu khi đó anh còn có
thể nhìn ra được bề ngoài cô lạnh nhạt hờ hững nhưng lại che giấu sự đau đớn rên rỉ vô dụng dưới đáy lòng, thế mà bây giờ anh không nhìn thấy
bất cứ cái gì cả.
"Robert, Ngôn ngôn đang ngủ trên lầu, anh có muốn lên thăm con bé không?"
Robert đang sững người bỗng giựt mình tỉnh táo lại, khó tin được rằng cô cứ
thế mà hời hợt cho qua hết những quá khứ giữa cô và Dịch Khiêm.
"Tử Du, tin anh, anh có thể giúp em và Dịch Khiêm trở lại như trước kia."
Hạ Tử Du căn bản không cho Robert có cơ hội tiếp tục nói đến chuyện này,