Kết thúc cuộc nói chuyện giữa cô và Đan Nhất thuần, cô cầm chặt điện thoại, mười ngòn tay siết chặt khiến cho những đốt ngón tay trắng bệch.
Ha ha....
Thật là buồn cười....
Đúng lúc cô nghĩ rằng cuộc sống của mình có thể bắt đầu lại một lần nữa, thì anh lại mang tới cho cô một tia hy vọng?
Đan Nhất Thuần và Đàm Dịch Khiêm đến với nhau là giả, mà Đàm Dịch Khiêm quan tâm cô là thật?
Tại sao hôm nay khi cô nghe thấy những lời này lại không có chút mong muốn nào đi tìm hiểu thật giả?
Quanh đi quẩn lại, hy vọng, thất vọng rồi đến tuyệt vọng, rồi được dấy lên một tia hi vọng xong lại bị thất vọng....
Đoạn tình cảm giữa anh và cô đã chết rồi, đã rất nhiều lần rồi, rất nhiều
lần chỉ vì một chút hy vọng mong manh mà cô đã như thiêu thân lao vào
đống lửa để rồi gây cho cô vô vàn những vết thương của những lần ở lại
bên cạnh anh....
Năm năm trước là như thế....
Cho dù
trong tù biết được là anh hãm hại cô, cũng vì anh chưa bao giờ tự mình
nói ra cho nên cô đã ôm một tia hy vọng cuối cùng ở trong tù sinh ra