Robert cũng ngồi xổm người xuống, vịn nhẹ thân thể mỏng manh đang run rẩy của
Hạ Tử Du, khẩn trương hỏi, "Tử Du, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
Hạ Tử Du vùi đầu vào giữa hai gối, như đang rất đau khổ nhưng lại không chịu mở miệng nói gì.
Robert nhíu chặt hai hàng lông mày, "Em không chịu nói cho anh biết đúng
không, nhất định là có liên quan đến Dịch Khiêm rồi, ngay bây giờ anh sẽ lập tức đi tìm cậu ta!"
Robert nói xong liền đứng dậy, cũng ngay lúc đó, Hạ Tử Du ngước đầu lên giữa hai gối, cô dùng sức níu lại cánh
tay Robert, như cầu xin anh thương xót nói, "Em van xin anh đừng xen vào chuyện của em nữa được không?"
Sắc mặt Robert xanh mét, "Quả thật là Dịch Khiêm đã ức hiếp em?"
Dường như chỉ cần nhắc tới tên của anh, tim cô lại dâng trào lên đau đớn, đây là nỗi đau đớn đến thấu xương mà ngay cả gió đêm lạnh lẽo cũng không
thể tê dại bằng, cô rốt cuộc hoàn toàn sụp đổ, nổi giận bật thốt lên,
"Robert, anh có thể đừng nhắc đến cái tên khốn khiếp ấy nữa được không?"
Chưa bao giờ thấy Hạ Tử Du thể hiện ra trạng thái sa sút ở trước mặt người