Đến khi trong phòng khách hiện chỉ còn lại hai người, Hạ Tử Du mới gỡ bàn
tay Đàm Dịch Khiêm vẫn đang ôm eo mình ra, cô lạnh lùng trừng anh, "Sao
anh có thể làm vậy?” Rõ ràng là anh lợi dụng sự kính trọng của cô đối
với ba mẹ mình mà ép cô kết hôn với anh.
Đàm Dịch Khiêm nhếch nhếch môi, "Em quên tối qua đã đồng ý giao dịch với anh...”
Hạ Tử Du vểnh môi nói, "Nhưng người ta chưa có trả lời!”
Trong đôi mắt đen của Đàm Dịch Khiêm thoáng qua phần đắc ý, “Nhưng biểu hiện
tối qua của em cũng không phải là không đồng ý....”
"Này!!"
Đàm Dịch Khiêm mau lẹ hôn lên gò má Hạ Tử Du một cái, ngay sau đó đứng dậy, giọng nói cũng khôi phục lại vẻ nghiêm túc thường ngày, "Công ty có
chút việc cần xử lý, giờ anh đến công ty, em ở nhà ngoan ngoãn đợi anh