"Cái.... Cái gì?"
Thật hiếm thấy, một Đàm Dịch Khiêm luôn luôn khôn khéo trầm ổn nhưng lúc này lại như người ‘chạy xe không’. (ý chỉ đầu óc trống rỗng không làm được
việc gì cả)
Hạ Tử Du tựa vào vai Đàm Dịch Khiêm, đôi mắt long lanh nước đầy xúc động, giọng nói hơi trách móc, "Nhìn anh thật ngốc...."
Ai có thể nghĩ rằng một Đàm Dịch Khiêm hô mưa gọi gió trên thương trường,
làm việc gì cũng bày mưu nghĩ kế, nhưng giờ phút này lại trở thành thành một người có số IQ âm thế này chứ, anh lo lắng nói, "Bà xã, em không
sao chứ?"
Cô không nhịn được mà hôn anh một cái, vui vẻ nói, "Bác sĩ nói là em mang thai song sinh."
Đàm Dịch Khiêm bất động không nhúc nhích, trên gương mặt anh tuấn cũng không hề có cảm xúc gì, chỉ sững sờ mà chằm chằm nhìn cô.
Cô bổ sung thêm nói, "Bởi vì mang thai song sinh, cho nên tử cung của em
căng lên dẫn đến những cơn đau co thắt có vẻ nghiêm trọng hơn so với
những thai phụ khác..... Nhưng mà, bác sĩ nói tình trạng sức khỏe của