Ngồi ở đầu giường hồi lâu, Hạ Tử Du định lấy điện thoại gọi cho Đàm Dịch
Khiêm thì mới nhớ điện thoại di động mình đã hết pin, cũng quên mất là
mình vẫn đang sạc pin cho nó.
Buồn chán ngồi lì trên giường, Hạ Tử Du nhớ lại những lời vừa rồi Dịch Khiêm đã nói với cô.
‘Rốt cuộc thì đến bao giờ em mới hiểu và bận tâm đến cảm nhận của người
khác? Hết lần này tới lần khác lúc nào em cũng làm những chuyện mà tự
mình cho là đúng không quan tâm đến hậu quả, em có nghĩ đến sự an toàn
của bản thân mình hay không, có nghĩ đến cảm nhận của anh hay không?’
Lời của anh vang dội nhắc lại bên tai, không hiểu sao trong lòng cô trào dâng niềm chua xót.
Cô lại không biết, hóa ra ở trong lòng anh, cô vẫn chỉ là một người phụ nữ không biết bận tâm đến cảm nhận của người khác....
Tâm trạng cô bây giờ rất buồn phiền lại còn cực kỳ khó chịu.
Không cách nào nằm trên giường tiếp được nữa, cô kéo tấm rèm của cửa sổ sát đất bước ra ngoài ban công phòng ngủ.
Vốn dĩ cô chỉ muốn đứng ngoài ban công hóng gió một lát cho suy nghĩ của