Hôm sau.
Trong tay Đàm Dịch Khiêm xách theo một giỏ trái cây, ôm một bó hoa tươi cùng với Hạ Tử Du đi vào phòng bệnh của bà Hạ.
Bà Hạ hiện đã tỉnh, đang tựa vào đầu giường, sắc mặt hồng hào xem ra đã không có chuyện gì nữa.
"Mẹ...."
Hạ Tử Du dùng tốc độ cực nhanh bước tới gần bên cạnh bà Hạ, vui vẻ nhìn
gương mặt tràn đầy tinh thần của bà hỏi, "Mẹ thấy khá hơn không?"
Bà Hạ cầm tay Hạ Tử Du, trên mặt là nụ cười hòa ái, "Mẹ có làm sao đâu,
đều do dì Lưu cả, không có việc gì lại để con lặn lội đường xa đến
đây...."
Giọng Hạ Tử Du bỗng trở nên nghẹn ngào, "Con rất lo cho mẹ, thật may là mẹ không có chuyện gì."
Bà Hạ cười nhẹ nói, "Con bé ngốc này, bây giờ không phải là mẹ đang rất ổn ở trước mặt con sao?"
Hạ Tử Du cố gắng nở nụ cười, "Vâng, mẹ đã không sao rồi."
Bà Hạ nhìn bóng dáng tuấn tú đứng ở phía sau Hạ Tử Du, "Dịch Khiêm, con cũng đến rồi à.....Mau, ngồi xuống đi."
Dì Lưu đón lấy giỏ trái cây và bó hoa trong tay Đàm Dịch Khiêm, cũng lấy đến một cái ghế cho Đàm Dịch khiêm.
Đàm Dịch Khiêm ngồi xuống ghế, nhỏ nhẹ nói với bà Hạ, "Bác gái, ‘Hạ thị’
xảy ra vấn đề lớn như vậy, bác hẳn nên thông báo cho con một tiếng chứ."
Hạ Tử Du cũng vội hỏi, "Đúng vậy, mẹ, ‘Hạ thị’ đã xảy ra chuyện gì ạ?"
Bà Hạ khẽ thở dài, "Ài, một bà già đã trên năm mươi như mẹ đây thì làm sao có thể quản lý được một công ty lớn như thế? Lúc ba con qua đời, mẹ đã
nghĩ tới chuyện đợi ngày nào đó Tiểu Hân quay về sẽ để nó quản lý công