Xế chiều, trên sân cỏ trong vườn hoa nhà họ Đàm.
Bà Hạ cùng với Liễu Nhiên đang chơi đùa trên bãi cỏ, Hạ Tử Du thì ngồi trên ghế dài trong vườn hoa.
"Con xem, con nghịch đến đầu đầy mồ hôi rồi kìa, đến đây bà ngoại lau cho...."
"Cám ơn bà ngoại."
Xa xa, vang lên cuộc trò chuyện của hai bà cháu....
Thoả mãn với hình ảnh trước mắt, trên gương mặt mỹ lệ của Hạ Tử Du đều là ý cười hạnh phúc.
Đột nhiên lúc này điện thoại di động của Hạ Tử Du đổ chuông.
Tưởng rằng thói quen của Đàm Dịch Khiêm mỗi ngày đều gọi điện thoại về cho
mình, Hạ Tử Du mỉm cười ngọt ngào lấy điện thoại ra, nhưng trên màn hình điện thoại lại hiển thị hai chữ ‘củ cải’.
Hạ Tử Du cũng không có vẻ gì mất mát, ấn nút trả lời, "Alô...."
"Tử.....Du.....Anh nói cho em biết.... Anh.... Yêu em.... Chúc em hạnh phúc.... Ha ha.... Chúc em hạnh phúc...."
Hạ Tử Du vốn chưa nghe rõ nội dung trong điện thoại nói gì thì Robert đã cúp máy.
Hạ Tử Du thấy kì lạ gọi ngược trở lại, nhưng điện thoại của Robert vẫn không có ai nghe.
Hạ Tử Du nghi hoặc nhíu mày, trong đầu thoáng qua những lời Robert vừa nói với cô.
Cô mơ hồ nghe được rất giống như chữ ‘Yêu’, ‘Chúc phúc’, nhưng lại nghe không được rõ ràng mấy....
Cô muốn gọi lại hỏi anh cho rõ, nhưng điện thoại Robert vẫn không có ai nghe máy.
Chợt nhớ ra giọng điệu khi nãy Robert nói với cô có vẻ như say rượu, vì thế
Hạ Tử Du cũng không có để những lời đó của Robert ở trong lòng, tự nhủ
với lòng đó là lời chúc phúc mà Robert dành cho hôn lễ ngày mai của cô
và Đàm Dịch Khiêm....
Hoàn toàn không để chuyện này ở trong lòng, sau đó Hạ Tử Du cất điện thoại di động vào túi.
Ngay lúc này bà Hạ bế theo Liễu Nhiên đi tới trước mặt Hạ Tử Du.
"Tử Du, trời sắp mưa rồi, chúng ta vào nhà thôi!"
Hạ Tử Du đứng dậy, "Dạ." Hẳn là anh cũng hết giờ làm đang trở về rồi....
....
Trở lại phòng khách, Hạ Tử Du trông thấy ông bà Đàm và Đàm Tâm đang ngồi nói chuyện phiếm.
Bà Hạ bế Liễu Nhiên đi phòng vệ sinh rửa tay, còn Hạ Tử Du thì đi tới chỗ ông bà Đàm đang ngồi, thân mật gọi, "Ba, mẹ."
Ông Đàm mỉm cười nói, "Tiểu Du, qua đây ngồi đi."
Hạ Tử Du ngồi xuống bên cạnh bà Đàm, lại phát hiện bà Đàm giờ phút này đang ưu sầu mà nhìn chằm chằm vào Đàm Tâm.
Đàm Tâm nói với thần sắc rất quật cường, "Mẹ, dù mọi người có nói gì đi nữa, con cũng phải đi Riyadh."
Bà Đàm thành khẩn nói, "Tâm à, không phải là mẹ không cho con đi, mà là sợ con sẽ tiếp tục bị tổn thương...."
Ông Đàm vẫn giữ im lặng.
Hạ Tử Du nghi hoặc hỏi, "Đã xảy ra chuyện gì ạ?"
Ông Đàm thở dài trả lời, "Robert gọi điện thoại tới cho con Tâm, nói đồng ý thử tìm hiểu qua lại với nó hai tháng, nên nó dự định ngay bây giờ ngồi máy bay đến Riyadh...."
Hạ Tử Du nghe vậy lập tức vui sướng, "Thật....Thật sao?"
Đàm Tâm gật đầu, "Ừm."
Bà Đàm tức giận nói, "Mẹ không cho phép con đi! Tên Robert đó nó xem con
là cái gì chứ? Nó muốn qua lại với con thì chỉ cần nói một tiếng như thế là xong, còn lúc không muốn thì chẳng thèm ngó ngàng gì tới con, nó coi con là gì vậy hả? Cứ coi như là bây giờ nó muốn qua lại với con vậy thì cũng phải đợi nó đến tìm con!!"
Đàm Tâm cũng dịu giọng nói, "Mẹ, con nói rồi, cơ hội này con nên chủ động tranh thủ...."
Bà Đàm nổi giận mắng, "Con lại càng không nên tranh thủ, sao mẹ lại sinh ra một đứa con gái vô dụng như con vậy chứ!"
Đàm Tâm khẩn thiết van xin, "Mẹ...."
Ông Đàm lên tiếng nói, "Tiểu Du, con thấy chuyện này thế nào?"
Hạ Tử Du bình tĩnh trả lời, "Ba mẹ không đồng ý cho chị Tâm đi là vì cho