Hạ Tử Du đứng lên, ngỡ ngàng gọi, "Ông xã?"
Đàm Dịch Khiêm lái thẳng ca nô vào bờ, sau đó cất bước đi về phía Hạ Tử Du.
Bởi vì Đàm Dịch Khiêm đeo kính đen, Hạ Tử Du không nhìn thấy được ánh mắt
của Đàm Dịch Khiêm, chỉ có thể ngu ngơ đứng im một chỗ.
Không hề nói câu nào Đàm Dịch Khiêm đột nhiên bế bổng Hạ Tử Du lên.....
Một giây trước Hạ Tử Du còn đang đắm chìm trong niềm vui sướng khi gặp lại
Đàm Dịch Khiêm, thế nhưng một giây sau nhớ ra chuyện Đàm Dịch Khiêm ôm
người đẹp đi đi mát vui vẻ ở Male, Hạ Tử Du tức giận vung tay đấm mạnh
lên người anh, "Anh mau bỏ em ra, cái tên không có lương tâm này.... Em
ghét anh...."
Đàm Dịch Khiêm thả Hạ Tử Du xuống rồi căn dặn cô, "Ôm anh!"
Lúc này Đàm Dịch Khiêm đã khởi động chiếc ca nô....
Hạ Tử Du đứng ở trong nước biển giận dỗi quay mặt đi, "Không thèm!"
Đàm Dịch Khiêm dịu dàng nói, "Anh đưa em đến chỗ này!"
"Em không đi, em muốn đi về!!"
Vừa nói Hạ Tử Du liền quay người cất bước đi về phía bờ cát không thèm quay đầu lại.
Đàm Dịch Khiêm đương nhiên là nhảy ngay xuống ca nô, tóm lấy cánh tay cô lại, "Ngoan nào!"
Hạ Tử Du dùng sức hất mạnh tay Đàm Dịch Khiêm ra, trong chớp mắt đã oan ức khóc đến mức đỏ cả mũi, cô tức giận nhưng cũng chỉ có thể quay mặt đi,