Hạ Tử Du cắn cắn môi, trong tích tắc quanh viền mắt cô đã mờ hơi nước.
Lần này Đàm Dịch Khiêm dùng giọng chuẩn và rõ, anh trầm giọng hỏi cô, "Hạ Tử Du, em có bằng lòng lấy anh không?"
Nước mắt từ hốc mắt Hạ Tử Du lăn dài xuống....Chỉ trong nháy mắt Hạ Tử Du đã hiểu ra nguyên nhân mà anh muốn đưa cô đến hòn đào này....
Giáo đường, thảm đỏ, luật sư, Mục Sư....
Cô rất cảm động, rất thích....
Đàm Dịch Khiêm vẫn đang kiên nhẫn chờ đợi.
Bỗng nhiên, Hạ Tử Du ngồi thụp xuống nhào vào lòng Đàm Dịch Khiêm, nức nở nói, "Em đồng ý, Đàm Dịch Khiêm...."
"Chúc mừng tổng giám đốc!"
Giọng nói của Aston kèm theo tiếng vỗ tay đúng lúc này vang lên.
Hạ Tử Du nhận bó hoa tươi, thẹn thùng ôm lấy Đàm Dịch Khiêm.
Đàm Dịch Khiêm cúi đầu xuống hôn cô gái bé nhỏ trong ngực mình, dịu dàng nói, "Rèn sắt nhân lúc còn nóng, kết hôn luôn nhé?"
Hạ Tử Du ngước mắt nhìn về phía giáo đường.... Cho dù từ khoảng cách rất
xa, cô vẫn có thể nhìn thấy vị nữ Mục Sư trẻ tuổi xinh đẹp ấy đang cười
với cô.
Hạ Tử Du không dám tin mà hỏi, "Bây giờ cũng được nữa á?"
Đàm Dịch Khiêm gật đầu, "Dĩ nhiên."
Hạ Tử Du chần chừ mất mấy giây.
Đàm Dịch Khiêm lo lắng nói, "Không cho phép em đổi ý, em đã đồng ý lấy anh rồi đấy."
"Em sẽ không đổi ý, nhưng mà...."
"Em còn điều gì không hài lòng về quang cảnh của buổi hôn lễ này sao?"
Hạ Tử Du lập tức lắc đầu, "Không, em thích chỗ này lắm, thích tất cả những thứ anh đã làm vì em....Hôn lễ như thế này là ước mơ từ bấy lâu nay của em, cũng là điều chỉ có trong mỗi câu chuyện cổ tích mà bất cứ cô gái
nào cũng đều mơ thấy trong giấc mơ của mình...."
Đàm Dịch Khiêm không nhịn được lại hôn lên gương mặt cô, "Vậy em còn băn khoăn cái gì?"
Hạ Tử Du từ từ cúi đầu đưa mắt nhìn xuống trên người mình, ngập ngừng nói
ra, "Giáo đường là một nơi rất thiêng liêng.... Em ăn mặc thế này...."
Không mặc đúng nghi thức cũng không sao, nhưng điều đáng nói là khi nãy