Bốn tháng sau.
"Mẹ, chúng ta đi thăm bà ngoại thật sao ạ?"
Hạ Tử Du ôm Liễu Nhiên đi thẳng một lèo ra khỏi nhà họ Đàm, "Ừ."
"Chúng ta không đợi ba hả mẹ?"
Hạ Tử Du sa sầm bực tức nói, "Không cần!"
Liễu Nhiên nghiêng đầu hỏi, "Có phải ba lại chọc giận mẹ hay không?”
Lửa giận trong bụng Hạ Tử Du lại bốc lên, "Ngôn Ngôn, con nói công bằng cho mẹ nghe xem....Hai ngày trước ba nuôi con phải đính hôn, mẹ bảo ba con
đưa mẹ đến Riyadh, nhưng ba con không đồng ý lại còn dám trốn tránh mẹ,
càng đáng ghét hơn nữa là tối hôm qua rất khuya mới về nhà…Mẹ cũng đâu
có yêu cầu gì quá đáng đâu chứ, chẳng qua mẹ nghĩ là do trước kia ba
nuôi con rất quan tâm đến hai mẹ con chúng ta, ngày đính hôn của ba nuôi con chúng ta đương nhiên phải đến dự chứ!"
Liễu Nhiên gật đầu, "Dạ, cái này là ba không đúng rồi, lâu lắm rồi con cũng không có được gặp ba nuôi á…"
Có được sự đồng tình của con gái, Hạ Tử Du càng thêm tức nghẹn, "Bởi vậy,
ba con bây giờ càng ngày càng không biết nghe lời, mẹ không muốn gặp ba