Hạ Tử Du vẫn đang đắm chìm trong suy nghĩ mà lại quên mất tình cảnh hiện tại của mình.
Vào lúc cô vừa hoàn hồn trở lại thì anh đã không còn kiên nhẫn được nữa mà xông thẳng tiến vào.
"Ưm...."
Không thèm để ý đến hậu quả về sau, lúc này cứ mặc cho dục vọng nhấn chìm,
anh dừng lại trong cơ thể cô, hôn lên vành tai cô đồng thời cũng thì
thầm bên tai cô, "Bà xã, anh sẽ cẩn thận không để em bị thương đâu...."
Nhìn những giọt mồ hôi lớn tuôn ra trên trán anh, cô biết anh đã kiềm chế quá sức lắm rồi.
Thấy vẻ mặt ngẩn ra của cô anh lo lắng hỏi, "Sao thế? Có phải thấy khó chịu ở chỗn nào rồi không?"
"Không phải...."
Đàm Dịch Khiêm hoàn toàn không nghĩ tới, giây phút này Hạ Tử Du đã vòng chân lên hông anh lại còn kẹp chặt lấy anh.
Anh vui sướng, "Em...."
"Em cũng rất muốn anh...."
Dường như ngay trong khoảnh khắc Hạ Tử Du vừa dứt lời thì Đàm Dịch Khiêm đã ra sức chuyển động trong cơ thể cô.
-
Sau khi kết thúc, Hạ Tử Du tựa lên cánh tay chắc khỏe của Đàm Dịch Khiêm.
Hạ Tử Du kéo qua chăn đắp lên người, hô hấp hỗn loạn vẫn chưa bình tĩnh lại được.
Đàm Dịch Khiêm hôn lên những sợi tóc thấm ướt mồ hôi của cô, vẻ mặt vô cùng thỏa mãn.
"Ông xã nè, có một chuyện mà xưa nay em vẫn luôn rất muốn hỏi anh.....
Trước kia thực sự là em không dám hỏi anh, nhưng bây giờ chúng ta đã là
vợ chồng rồi, là bạn đời của nhau trên thế giới này, em nhận thấy rằng
giữa chúng ta nên thẳng thắn với nhau, cho nên, em muốn hỏi anh...."
Lông mày của Đàm Dịch Khiêm nhíu xoắn lại, "Hử?" Giữa họ còn có bí mật gì chưa nói rõ hay sao?
Hạ Tử Du lấy đầu ngón tay ấn ấn nhẹ lên ngực Đàm Dịch Khiêm, lí nhí hỏi,