"Quý Kình Phàm anh mau cút đi cho tôi...."
Đàm Tâm dùng cả tay lẫn chân để phản kháng.
Quý Kình Phàm đương nhiên là không phải thật sự muốn xâm phạm Đàm Tâm, cho
nên khi anh nhìn thấy khuôn mặt đỏ bừng của Đàm Tâm đã chuyển thành
trắng bệch, anh ngẩng đầu lên nhìn Đàm Dịch Khiêm, trầm giọng nói, "Quý
Kình Phàm tôi trong giới xã hội coi như cũng có chút mặt mũi, bà xã, tại sao em lại có thể nói ra một cách vô trách nhiệm như thế chứ, em có còn để cho tôi chút mặt mũi nào đặt chân trong đám đàn ông không?"
Đàm Tâm nhân lúc Quý Kình Phàm đang buông lỏng đẩy mạnh anh ra, đi như chạy ra khỏi phòng.
Không biết làm thế nào mà Quý Kình Phàm đã nhanh hơn cô một bước đứng chặn trước cửa phòng, tóm lấy cánh tay cô.
Đàm Tâm bị dọa thái quá, đôi môi trắng bệch sợ hãi thốt lên, "Anh.... Anh.... Anh...."
Quý Kình Phàm ôm Đàm Tâm vào lòng, hơi thở lành lạnh của anh phả lên chóp
mũi cô, "Em nói xem, anh gặp phải sự nghi ngờ lớn như thế, em phải làm
gì để bồi thường anh đây? Hử?"
Đàm Tâm cắn môi, "Ai biết được là anh sẽ để ý đến thế cơ chứ!"
Quý Kình Phàm rít lên nói, "Bất kỳ một người đàn ông nào trên phương diện