Sau khi bà Đàm đi khỏi, Quý Kình Phàm vừa mới xoay người liền thấy Đàm Tâm
đứng đằng sau lưng đang chống nạnh hung hăng lườm mình.
Quý Kình Phàm nghiêng đầu nheo mắt, "Sao rồi, chắc đang có tâm trạng muốn giết anh chứ gì?"
Đàm Tâm nhíu mày, "Anh nói vớ vẩn gì với mẹ tôi thế?"
Quý Kình Phàm bĩu môi, "Chẳng lẽ muốn tôi nói vơi mẹ em là vấn đề về sức khỏe của tôi à?"
Đàm Tâm cao giọng, "Anh đừng có giả vờ giả vịt với tôi, anh thừa biết tôi đang nói về chuyện sinh con cơ mà!!"
Quý Kình Phàm ngả người vào thành ghế sofa, nhếch môi cười nói, "Chỉ cần em đồng ý thôi, bất cứ lúc nào chúng ta cũng có thể hoàn thành chuyện
này."
"Đồng ý cái đầu anh đó! Quý Kình Phàm, tôi cảnh cáo anh,
anh đừng có đem cái thân phận ‘chồng’ ra mà nói lung tung trước mặt ba
mẹ tôi, nếu không anh không yên với tôi đâu!"
Quý Kình Phàm xem
thường nói, "Thật ra thì để công bằng, sau này em cũng có thể dùng thân