Nụ cười trên môi Đàm Dịch Khiêm càng thêm nở rộ, "Ngốc à, đó chỉ là một vấn đề nhỏ, vốn không cần thiết phải giải quyết."
Hạ Tử Du cau mày, "Ai nói thế?"
Đàm Dịch Khiêm thong thả ung dung nói, "Trước kia anh ở cô nhi viện, khi đó cũng còn chưa có biết em, lúc anh ngồi đọc sách ở nhà trẻ anh cũng đã
từng viết vài lá thư tình bày tỏ với một cô bé trông rất xinh xắn không
chỗ nào chê được.... Nhưng hiện tại ngay cả cô ấy là ai anh cũng quên
mất sạch không còn nhớ gì!"
Hạ Tử Du khó có thể tin trợn lớn tròng mắt, "Anh....Khi ấy còn ở nhà trẻ mà đã biết viết thư tình?"
Đàm Dịch Khiêm chỉ cười không nói.
Hạ Tử Du đột nhiên tóm lấy bộ phận quan trọng trên cơ thể của người đàn
ông nào đấy, giọng nói toàn mùi dấm chua thốt lên, "Đàm Dịch Khiêm, anh
còn giấu giếm em bao nhiêu chuyện nữa.... Hãy mau thành thật khai báo