Nói điện thoại xong Đàm Dịch Khiêm xoay người lại.
Hạ Tử Du tay cầm áo khoác tây trang và đang mỉm cười nhìn anh.
Đàm Dịch Khiêm đi tới, thân mật vịn lấy bả vai Hạ Tử Du hỏi, "Bắt đầu biết học nghe lén anh nói điện thoại từ khi nào vậy?"
Hạ Tử Du xoay người đi, "Ai cố ý nghe lén anh nói chuyện hồi nào chứ? Tại
em thấy là số của Aston gọi tới nên lo lắng cho anh thôi."
Hạ Tử Du nói như thế dĩ nhiên là thừa nhận cô đã nghe được nội dung cuộc nói chuyện giữa Đàm Dịch Khiêm và Aston rồi.
Đàm Dịch Khiêm cười nhạt, "Bà xã, em có thấy sợ anh không?"
"Còn lâu em mới sợ anh á, em chính là mẹ của đám con anh, nếu như anh dám
đắc tội với em, tương lai chắc chắn mấy đứa nhỏ sẽ giúp em đòi lại từ
chỗ anh không thiếu một phân." Nói xong Hạ Tử Du vòng tay ôm lấy thắt
lưng Đàm Dịch Khiêm còn vẻ mặt thì vênh vênh vô cùng đắc ý.
Đàm
Dịch Khiêm âu yếu hôn nhẹ lên trán Hạ Tử Du yêu thương nói, "Anh muốn