Edit:V.O
Đông thúc mừng như điên, “Lời này của Thái tử là thật sao.”
”Ai rảnh rỗi không có việc gì buổi tối chạy đi lừa ngươi?” Viêm Hạo Thiên
trợn trắng mắt, ném ra một tấm lệnh bài, “Đây là lệnh bài của Đông cung, cầm đi khố phòng, muốn cái gì thì lấy cái đó.”
Đông Nhạc Quận Vương cười lớn nói lời cảm tạ, “Bổn vương lúc này đa tạ Viêm Võ Đế.”
Viêm Hạo Thiên bĩu môi, một chút cũng không thèm tính toán, ngược lại nhìn
về phía Bạch Vũ, “Ngươi trước kia có từng biết lão nhân nhà ta hay
không? Hắn keo kiệt đến vắt cổ chày ra nước như vậy, thế nhưng chủ động
cho ngươi mượn đồ, còn giúp ngươi nói chuyện trước mặt Vô Trần Cung
chủ.”
Bạch Vũ sửng sốt, “Không biết, ta hôm nay là lần đầu tiên gặp Viêm Võ Đế.”
”Phải không?” Viêm Hạo Thiên hồ nghi sờ sờ cằm, “Vậy sư phụ ngươi có biết lão nhân nhà ta không?”
Bạch Vũ chớp chớp mắt, ai cũng nói Viêm Hạo Thiên tính tình cổ quái, làm