Bạch Vũ nhìn thấy hắn cũng không có vui mừng phấn khởi như vậy, đương nhiên ở trong lòng Bạch Vũ địa vị của Bạch Tử Quỳnh còn cao hơn so với hắn. Tuy rằng biết Bạch Tử Quỳnh là ân nhân nuôi nấng Bạch Vũ lớn lên, ở trong
lòng Bạch Vũ xem bà như mẫu thân, nhưng hắn vẫn nhịn không được mà phát
ghen.
Vạn năm trước, hắn chính là người quan trọng nhất của Bạch Vũ, ai cũng không bằng hắn.
”Ta và ngươi cùng đi Bắc La. Ta cũng đợi không được muốn gặp sư phụ, nửa
năm không thấy, cũng không biết bà ấy thế nào......” Nhắc tới Bạch Tử Quỳnh, trong lòng Bạch Vũ tràn đầy hưng phấn cùng lo lắng, tựa vào
người Dạ Quân Mạc, nói liên miên rất nhiều chuyện.
Đôi môi mỏng
của Dạ Quân Mạc tà tứ gợi lên, kiên nhẫn nghe Bạch Vũ không hề đề phòng