Edit:V.O
”Sư phụ!” Bạch Vũ vội chạy qua, bùm một cái quỳ gối trước người Bạch Tử Quỳnh, cái mũi đau xót, nước mắt đã rơi xuống.
”Mau đứng lên, hài tử ngốc.” Bạch Tử Quỳnh cuống quít nâng nàng dậy, vuốt
cái trán của nàng, “Khóc cái gì? Không được khóc, hôm nay là ngày lành,
đồ nhi của ta có tiền đồ, trở về gặp ta.”
”Dạ, đồ nhi đã trở lại. Sư phụ, người trong khoảng thời gian này trôi qua thật sự là không tốt, người gầy.” Bạch Vũ nắm hai tay khô héo của Bạch Tử Quỳnh, đau lòng
nói.
”Nào có gầy? Ta cũng sẽ không bạc đãi chính mình.” Bạch Tử
Quỳnh đánh giá Bạch Vũ, trong mắt tràn đầy vui mừng, “Con mới thật sự là vất vả, chỉ mới nửa năm ngắn ngủi đã tu luyện thành Triệu hoán sĩ đỉnh
cấp, không hổ là đồ đệ của ta. Tướng số của ta đoán mệnh đúng là chuẩn,