Du Lịch Dịp Quốc Khánh, Mẹ Tôi Nhất Quyết Đăng Ký Tour Giá Rẻ

Chương 2

Chương 2
Bố tôi ngồi trên sofa, thở dài một tiếng.
“Chắc kiếp trước bố tu mười đời mới cưới được mẹ con, một người vợ hiền lành như vậy.”
Tôi quay đầu nhìn ông, trong lòng chỉ thấy thương hại.
Chính cái tính si tình đến mù quáng của bố mới là thứ chống đỡ cho gia đình này đến tận bây giờ.
Chỉ tiếc...
Ông không hề biết trên đầu mình đã đội chiếc "mũ xanh" đến mức phát sáng.
Sau khi chết ở kiếp trước, linh hồn tôi cứ lơ lửng giữa nhân gian.
Tôi theo kiện hàng mà mẹ gửi đi từ trước, đến một nơi hoàn toàn xa lạ.
Người nhận chính là vợ chồng chú Vương.
Đọc xong lá thư trong gói hàng, tim tôi đập thình thịch.
Mọi khúc mắc bấy lâu nay bỗng chốc đều có lời giải.
Thì ra...
Mối tình đầu khắc cốt ghi tâm của chú Vương chính là mẹ tôi.
Bảo sao hôm đó trước cửa đồn cảnh sát, bầu không khí lại kỳ lạ như vậy.
Bảo sao kể từ hôm ấy...
Mẹ tôi cứ như phát điên.
Cũng đến lúc đó, dì Lưu mới biết người chồng mẫu mực của mình chưa từng cắt đứt liên lạc với mối tình đầu.
Hai người lấy cớ họp lớp để nhiều lần đi du lịch cùng nhau.
Thậm chí còn dắt theo cả dì Lưu, xem bà như kẻ ngốc mà lừa gạt.
Cho dù lần này tôi không ngăn cản, mẹ tôi cũng sẽ đi chuyến đó, giả vờ vô tình gặp lại chú Vương để tìm cảm giác kích thích.
Dì Lưu tát chú Vương một cái thật mạnh rồi bật khóc bỏ chạy.
Tôi nhìn lá thư rơi dưới đất.
Ở cuối thư, mẹ tôi viết:
【Khi anh đọc được lá thư này, có lẽ em đã không còn trên đời nữa.】
【Điều tiếc nuối lớn nhất đời em là không thể ở bên anh.】
【Nhưng được cùng anh ngắm hết non sông đất nước, em cũng có thể nhắm mắt mãn nguyện.】
【Đừng trách Lưu Phương. Sau khi em đi, nhớ đối xử tốt với cô ấy.】
Những lời đó nghe như thể chính dì Lưu đã ép bà đến đường cùng.
Còn bà thì rộng lượng nhường lại chú Vương cho dì ấy vậy.
Chỉ bằng vài câu nói đầy vẻ đáng thương giả tạo ấy...
Mẹ tôi đã phá nát một gia đình vốn đang yên ổn.
Từ "ánh trăng sáng" trong lòng chú Vương...
Bà trở thành "ánh trăng sáng đã chết".
Một người mãi mãi chắn ngang giữa vợ chồng họ.
Cho nên, mẹ không chỉ hận tôi vì ngăn bà tham gia chuyến du lịch, cắt đứt cơ hội kiếm tiền.
Bà còn hận tôi vì khiến bà không thể gặp lại mối tình đầu, làm bà mất mặt trước tình địch.
Cũng oán trách chú Vương vì sau chuyện đó đã hoàn toàn cắt đứt liên lạc với bà.
Thế là...
Bà dùng cái chết để trừng phạt ông.
Đến chết cũng không muốn hai người họ được sống yên ổn.
Chỉ vì một người đàn ông phản bội chẳng đáng giá gì.
Chỉ vì chút sĩ diện chẳng ai bận tâm.
Mà bà lại kéo cả con gái ruột cùng chết.
Thật nực cười đến cực điểm.
Tôi cố nén cơn phẫn nộ cuồn cuộn trong lòng, đưa tay lau khóe mắt đẫm nước.
Xem ra...
Đúng là tôi đã quá "không hiểu chuyện".
Nếu vậy thì kiếp này...
Tôi sẽ làm một đứa con thật hiểu chuyện.
Nếu mẹ nóng lòng muốn lao xuống cái hố ấy...
Vậy tôi sẽ thành toàn cho bà.
Nhân tiện cũng để bố tôi nhìn rõ mối quan hệ giữa hai người họ.
Để ông sớm từ bỏ đoạn tình cảm ngu ngốc này.
Chỉ không biết...
Lần này mẹ sẽ hãnh diện ngẩng cao đầu trước tình địch.
Hay sẽ bị người ta cười nhạo đến mức tự tay xé nát lớp mặt nạ cuối cùng của mình.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất