Du Lịch Dịp Quốc Khánh, Mẹ Tôi Nhất Quyết Đăng Ký Tour Giá Rẻ

Chương 3

Chương 3
Chuyện siêu thị mua đủ chín mươi chín tệ được tặng trứng gà cuối cùng cũng chìm xuồng.
Tối hôm đó, trong bữa cơm, mẹ bắt đầu vòng vo nhắc đến chuyện muốn đi Thái Lan.
Sợ tôi ngăn cản nên bà không nói sự thật.
“Dì Triệu của con tái hôn với một ông chồng giàu có. Chuyến này vé máy bay với khách sạn đều do bà ấy bao hết.”
“Yên tâm đi, chẳng tốn bao nhiêu tiền, lại còn được phục vụ tiêu chuẩn năm sao.”
Nhìn vẻ mặt chột dạ của mẹ, tôi chỉ gật đầu.
“Thế thì tốt quá. Con đã bảo mẹ đừng đi mấy tour giá rẻ nữa mà.”
Bố tôi cũng lập tức phụ họa:
“Đúng đấy. Đừng tiếc tiền.”
“Đợi thêm hai năm nữa bố nghỉ hưu, bố sẽ làm tài xế riêng cho mẹ. Muốn đi đâu thì bố đưa mẹ đi đó.”
Khóe môi mẹ giật giật, nở một nụ cười gượng gạo.
Dù sao chuyện này cũng xem như đã được quyết định.
Ngày khởi hành, mẹ nhất quyết không cho bố đưa ra sân bay.
Bà sợ chúng tôi phát hiện mình thật ra là đi theo đoàn du lịch.
Kỳ nghỉ Quốc khánh năm ấy, không phải ở nơi đất khách quê người nghe mẹ không ngừng chê bai như kiếp trước, tôi sống vô cùng thoải mái.
Đến ngày cuối cùng của kỳ nghỉ, sau khi tăng ca xong, bố ghé nhà dì Triệu đón mẹ.
Còn tôi nằm trên sofa lướt video ngắn.
Hôm nay là ngày cuối cùng của kỳ nghỉ Quốc khánh.
Đường cao tốc từ sân bay về thành phố vốn đã tắc nghẽn.
Lại thêm không ít tài xế tùy tiện chuyển làn, phanh gấp, chạy vào làn khẩn cấp khiến liên tiếp xảy ra vài vụ va chạm nhỏ.
Tôi lướt liên tiếp mấy video cùng chủ đề.
Trong một video, có chiếc ô tô con cố tình ép dừng xe khách ba lần liên tiếp.
Các cụ già trên xe tức giận xuống xe, chống nạnh mắng xối xả.
Tên chủ xe lúc đầu còn vênh váo coi thường người khác, nhưng vừa thấy một đám ông bà lão kéo xuống thì lập tức câm như hến.
Ngay cả đứa trẻ hư trong xe đang vỗ tay hò reo cũng vội vàng rụt đầu lại.
Khu bình luận đều nói tài xế lần này đá phải tấm sắt, ai nấy đều hả hê.
Tôi nhìn kỹ thêm lần nữa.
Người dẫn đầu...
Lại chính là mẹ tôi.
Đứng cạnh bà là chú Vương.
Hai người cười nói vui vẻ, ánh mắt đưa tình không chút che giấu.
Trong khi đó, dì Lưu lại giống như người ngoài cuộc, lặng lẽ đứng ở phía xa.
Ấn tượng duy nhất của tôi về chú Vương ở kiếp trước là một kẻ cả đời chỉ biết dựa dẫm phụ nữ, gió chiều nào theo chiều ấy.
Bây giờ nhìn nụ cười nịnh nọt trên gương mặt ông ta...
Chắc hẳn trong chuyến đi này mẹ tôi đã mạnh tay chi tiền, khiến "cỏ đầu tường" như chú Vương lại nghiêng hẳn về phía bà.
Thậm chí vì mải chiều chuộng mẹ tôi mà ông ta còn chẳng buồn để ý đến chính vợ mình.
Tôi "lỡ tay" nhấn vào nút đề xuất.
Hy vọng thuật toán đủ thông minh...
Để đoạn video này nhanh chóng xuất hiện trên điện thoại của bố tôi.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất