Chương 5
Trong số một triệu ấy, phần lớn đều là mồ hôi nước mắt của bố.
Bố tức đến mức đập mạnh vào đùi.
“Bao nhiêu năm nay bà bị lừa còn chưa đủ sao?”
“Bây giờ còn chủ động đem hết số tiền để chúng ta dưỡng già ném vào đó!”
Tôi nhìn bố.
Trước giờ, mẹ có mua sắm linh tinh thế nào, bố cũng chưa từng ngăn cản, thậm chí còn chẳng nỡ nặng lời.
Tôi cứ tưởng bố cũng không hiểu.
Hóa ra, chỉ là tình yêu đã che mờ lý trí của ông.
Mẹ khoanh tay trước ngực, hừ lạnh.
“Một triệu này, chưa đến ba năm sẽ thành hai triệu.”
“Lấy được tôi là phúc đức nhà anh đấy.”
“Nếu anh không tin tôi như vậy, thì ly hôn đi!”
Nghe những lời ấy, tôi có cảm giác mẹ đã chuẩn bị từ lâu.
Biết đâu bà đã bàn bạc với gã tình nhân bên ngoài, hẹn nhau mỗi người về giải quyết người bạn đời của mình.
Mắt bố đỏ hoe.
Ông nhìn mẹ, lảo đảo lùi về sau hai bước.
“Cả đời này tôi làm trâu làm ngựa cho bà...”
“Chỉ vì tôi nói nặng vài câu, bà đã đòi ly hôn sao?”
Thấy sau khi sống lại, trong lòng mẹ vẫn chẳng hề có chỗ cho bố con tôi.
Tôi cũng không còn gì phải kiêng dè nữa.
Tôi bước lên một bước.
“Ly hôn thì được.”
“Nhưng trong một triệu kia có phần của bố tôi. Mẹ đã cầm tiền thì căn nhà này phải để lại cho bố!”
Tôi vốn chỉ thuận miệng nói vậy.
Không ngờ, bố lại không hề phản đối.
Mẹ trừng mắt nhìn tôi, lầm bầm:
“Đúng là con sói mắt trắng, chỉ biết bênh người ngoài.”
Thế nhưng vì quá tin tưởng vào dự án đầu tư kia, bà nghiến răng đáp:
“Lấy thì lấy!”
“Nhà này tôi cũng chẳng thèm. Đợi tiền về tài khoản, tôi sẽ mua biệt thự lớn hơn.”
“Đến lúc đó hai người đừng có hối hận, khóc lóc cầu xin tôi là được!”
Ở kiếp trước, dì Lưu quả thật đã nhận được vài khoản lợi nhuận.
Nhưng sau khi tôi chết, linh hồn tôi từng bay đến nhà họ.
Khi ấy, cả nhà đang cãi nhau dữ dội vì năm trăm nghìn tệ bốc hơi chỉ sau một đêm.
Còn công ty du lịch kia thì đã biến thành một vỏ bọc rỗng tuếch.
Ngay cả trụ sở chính của công ty tại Thái Lan cũng biến mất không dấu vết.
Muốn tìm người để trút giận cũng chẳng còn ai.
Tôi thật sự muốn xem...
Rốt cuộc, người phải hối hận đến cuối cùng sẽ là ai.