Chương 4
Lúc mẹ tôi trở về, nụ cười trên mặt rạng rỡ đến mức không giấu nổi.
Trái lại, bố tôi lại chẳng hề hồ hởi như mọi khi.
Tôi biết nguyên nhân.
Bố là một "tín đồ" của Douyin.
Có lẽ trong lúc chờ mẹ về, ông đã lướt trúng đoạn video kia rồi.
Tôi vội bước tới, cười hỏi:
“Chuyến đi thế nào hả mẹ?”
Mẹ liếc tôi một cái, trong ánh mắt lộ ra vài phần khinh thường, như thể đang chế giễu con người ngu ngốc của tôi ở kiếp trước.
“Suốt cả chuyến đi, mẹ được hưởng đãi ngộ VIP. Còn tiện tay đầu tư vào một dự án nhỏ, kiếm được kha khá tiền.”
Tôi cười lạnh trong lòng.
Đúng là "đãi ngộ VIP" thật.
Đến cả tiền dưỡng già cũng mang nộp hết rồi, hướng dẫn viên không cung phụng mới lạ.
Cả xe khách đều phải cảm ơn mẹ ấy chứ.
Không có bố phụ họa, mẹ chỉ đành tự mình tiếp tục khoe khoang.
“À đúng rồi, mẹ tuyên bố một chuyện!”
“Mẹ đầu tư vào một dự án siêu lợi nhuận. Lãi ròng tới ba mươi phần trăm, đảm bảo chỉ có lời chứ không lỗ. Mới có mấy ngày mà mẹ đã kiếm được hơn mấy nghìn tệ rồi.”
Nói đến đây, mẹ liếc bố đầy khinh bỉ.
“Nhìn anh xem. Cực khổ cả đời, mỗi tháng kiếm được có vài nghìn tệ.”
“Còn chẳng bằng tôi đi chơi vài ngày.”
Bố vẫn ủ rũ, không buồn đáp lại.
Đảm bảo chỉ có lời chứ không lỗ?
Đợi đến lúc công ty du lịch quẳng cho một câu "đầu tư luôn có rủi ro", lúc ấy có muốn khóc cũng chẳng biết tìm ai.
Tôi âm thầm châm chọc, ngoài mặt chỉ khẽ nhướng mày.
“Ghê vậy luôn à?”
Mẹ vuốt mái tóc, vẻ mặt vô cùng đắc ý.
“Chứ còn gì nữa.”
“Tổng cộng chỉ có từng ấy suất thôi, mẹ lấy sạch một lượt.”
“Con không biết đâu, vợ chú Vương cũng định đầu tư, nhưng chậm tay nên không giành được. Tức đến mức mặt mày xanh lét.”
Khóe môi tôi khẽ giật.
Coi như mẹ vô tình bù đắp cho dì Lưu vậy.
Hiếm lắm mới làm được một việc tốt.
Tôi cười hỏi tiếp:
“Còn giới hạn hạn mức nữa cơ à? Thế mẹ đầu tư bao nhiêu?”
Mẹ trợn mắt.
“Tất nhiên rồi! Con tưởng dự án ngon thế này ai cũng giành được chắc?”
“Đến cả công ty du lịch lớn như thế cũng chỉ được phân hạn mức một triệu tệ thôi. Cũng vì đây là dự án được nhà nước trợ cấp nên họ mới miễn cưỡng nhường lại cho khách hàng như bọn mẹ.”
“Mẹ lấy luôn toàn bộ một triệu. Cả đám người kia ghen tị chết đi được.”
Mẹ quá phấn khích nên nói năng đầy sơ hở.
Còn tôi thì nhất thời cạn lời.
Người khác có ghen tị với mẹ hay không, tôi không biết.
Tôi chỉ biết lúc này chắc hướng dẫn viên đang mừng đến mức đêm ngủ cũng phải bật dậy cười.
Cái gọi là "hạn mức có hạn", vốn chỉ là chiêu trò đánh vào tâm lý khách hàng.
Ai ngờ lại gặp đúng một "con mồi" chịu chi hẳn một triệu tệ.
Đúng là kiếm hời ngoài sức tưởng tượng.
Bố chẳng còn tâm trí quan tâm đến đoàn du lịch nữa, chỉ kinh ngạc lặp lại:
“Một... một triệu?”
“Dự án gì mà bà dám đầu tư một triệu? Đó là tiền dưỡng già của cả hai chúng ta cơ mà!”
Từ khi tôi còn nhỏ, để mẹ con tôi có cuộc sống đầy đủ, bố thường cùng lúc làm vài công việc.
Ông luôn cắt giảm thời gian nghỉ ngơi của mình.
Mỗi đồng kiếm được đều giao hết cho mẹ, chỉ để mẹ có cảm giác an toàn.