Chương 010: Gặp nhau thì khó. (3)
Hỏng rồi, hỏi một cái Lý Nhị Đông đau lòng nói, viện nghiên cứu vật bài tiết có biết không, chuyên môn nghiên cứu phân. Tôn Nghệ rùng mình, hỏi một bên quan sát đống phân, một bên cho cơm vào mồm làm nổi không? Hung Kiếm Phi đắc ý hỏi Dư Tội, đố cậu biết phân có ăn được không, đáp án là có, Bánh Nướng ăn rồi, không tin cứ hỏi.
Đồng Thiều Quân đã quen chuyện người khác nhìn mình với ánh mắt kỳ dị rồi, theo một chuyên ngành như thế, đồng nghiệp khó lý giải nổi:” Nếu thế thì đừng gọi tôi nữa, tránh các cậu ăn cơm nôn hết ra ngoài.”
Á, tổn thương rồi, cả đám đồng loạt xấu hổ ngậm miệng không trêu nữa, Dư Tội nhìn người anh em này, bọn họ bị Lão Hứa ném đi mỗi người một phương, chỉ có người anh em này biệt tích, xem ra cũng là công tác người thường khó lý giải, cười hăng hắc: “ Bánh Nướng, anh nói thế là sai rồi, sau này mới khách, ai cũng có thể thiếu, chỉ không thể thiếu anh, tới khi ăn cứ đem chuyên ngành nói ra, nói cho không ai ăn được nữa thì thôi, còn hai chúng ta.”
Thế đã là gì, Dư Tội còn ngủ nguyên đêm bên cạnh nhà xí kìa, mấy chục ngày trời ăn ở trong cái phòng đái ỉa tại chỗ, lại chen chúc mấy chục người, thần kinh không luyện thành thì chết đói rồi.
Đám anh em mỗi người cho Dư Tội một đấm, qua lại vài câu nhanh chóng thân thiết như xưa, lúc xúm xít rời nhà ăn Hùng Kiếm Phi nói, đám anh em giờ thiếu mất tên Hán Gian, thằng đó phất lên rồi, không thèm để ý anh em nghèo nữa. Tôn Nghệ nói có thêm một người anh em, chỉ chỉ Chu Văn Quyên, Chu Văn Quyên chẳng thèm đáp lời hắn.
Truyện "Dư Tội Chương 010: Gặp nhau thì khó. (3)" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này