Chương 033: Đồn trưởng siêu lười. (2)
Nhà của Tạ lão thần chẳng khá hơn các nhà khác trong thôn, nhà một tầng, tường đắp đất, được cái là rộng, chia mấy gian liền, gian nhà chính quá nửa đặt một cái bàn thờ lớn trên đó đủ tượng kỳ dị, một cái chiếu, chỉ đủ lão thần ngồi.
Lúc này trong nhà Tạ lão thần có chừng hơn 20 người, nửa trong nhà, nửa lố nhố ngoài sân, ngoài cổng còn có đám trẻ con đông nữa, chúng không được vào. Đây là chuyện nghiêm túc, không cẩn thận là bị quỷ thần phạt.
La bàn bị nứt, ai cũng bảo là do thời cổ truyền lại, mai rùa bóng loáng, nghe nói còn lâu đời hơn cả la bàn, thiêng lắm, còn Tạ lão thần, tay như rễ cây, mặt như vỏ cây, trông còn cổ đại hơn mấy món đồ. Ông ta mắt khép hờ lẩm bẩm những lời cổ quái, ai nấy đều tỏ ra thành kính, mở mắt ra một cái, con ngươi đục trắng làm người xem hoảng sợ lùi lại, sau đó thiên cơ tới:” Ú ú ú ... Lý Tiểu Cường, nhà ngươi mất trâu là do phạm vào tiểu nhân …. Kim Đại Soái, nhà ngươi mất trâu cũng do phạm vào tiểu nhân, phạm thiên tai còn sống, phạm tiểu nhân thì hết cứu ...ú ú ú ...”
Ngâm một câu, thu rượu thuốc, kết quả liền có:” Ú ú ú, trâu mất rồi đừng hi vọng gì, trông nhà cho kỹ đừng để xảy ra chuyện khác.”
Thế là hết rồi sao? Hai hộ mất trâu mặt như tro tàn, trưởng thôn cũng thất thần, song lão thần cũng đã chịu thua, còn cách nào được, ông ta ghé tới gần, dáng vẻ khúm núm lấy lòng giống như khi đi xin thêm trợ cấp đói nghèo: “ Tạ lão thần, rốt cuộc là sao, trâu mất rồi thì đành rồi, nhưng phạm vào tiểu nhân là thế nào? Xin lão thần tiên chỉ cho biết, mọi người còn phòng.”
Truyện "Dư Tội Chương 033: Đồn trưởng siêu lười. (2)" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!