Chương 037: Lòng người khó đoán. (3)
“ Sắc mặt cậu có vẻ không tốt, có chuyện gì sao?” Mã Thu Lâm nhìn Dư Tội như thiếu ngủ nhiều ngày, hỏi:
“ Không sao đâu ạ, vụ án thôi.” Dư Tội cười gượng gạo, nói vậy không phải sai:
“ Vụ án khiến cậu đâu đầu hẳn không phải án nhỏ.” Mã Thu Lâm không truy hỏi:
“ Ký thực không phải là án gì lớn, bác Mã, cháu hỏi bác chuyện này nhé.” Dư Tội quay sang ông già mặt đã đầy nếp nhăn, án với y không khó, song nút thắt tâm ý thì khó cởi: “ Bác cả đời bắt kẻ xấu, tới khi ốm bệnh tóc bạc, làm trâu làm ngựa cả đời, kết quả là bản thân chẳng ra trắng ra đen, cảnh hàm còn không bằng bọn học sinh mới ra trường, chức vụ chỉ là đồn trưởng nhỏ xíu, bác có hối hận không?”
“ Có, mặc lên bộ cảnh phục, vừa khổ vừa mệt, vất vả cả đời, chẳng chăm lo được cho vợ con, tôi hối hận cả đời.” Mã Thu Lâm thở dài, có điều lại đổi giọng: “ Nhưng mà nếu không mặc bộ cảnh phục này, cả đời bình an yên ổn, hay thì hay đấy, chỉ là lỡ bao nhiêu chuyện đặc sắc, cuối đời nhắm mắt chẳng có gì đáng nhớ lại, tôi nghĩ chắc tôi cũng hối hận.”
Truyện "Dư Tội Chương 037: Lòng người khó đoán. (3)" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này