Chương 039: Vung tay thành lưới. (3)
Hoặc có thể nói căn bản không phải là thẩm vấn, đến Lý Dật Phong còn thấy chán nữa là, chẳng có cảnh tưởng kích thích nghi phạm bị đánh đập tàn tệ, khóc lóc van xin, ngay cả vỗ bàn quát tháo cũng không có, chỉ đạo viên yên tĩnh như cô vợ nhỏ, Dư Tội thì còn chẳng buồn nhìn nghi phạm lấy một cái.
Căn phòng nhỏ im phăng phắc.
Thế này làm sao mà được, chẳng những Lý Dật Phong không chịu được, nghi phạm ngồi nửa ngày ngứa ngáy như có kiến đốt, hỏi viên cảnh sát già nghiêm nghị: “ Chú cảnh sát, vì sao không thẩm vấn cháu?”
“ Không ai hỏi thì mày không biết tự nói à, muốn lãnh đạo tốn công sao?” Lý Dật Phong sầm mặt dọa, đá nghi phạm một cái, bị Vương Tấn trừng mắt lên mới thôi:
Nghi phạm xoa mông, không đau, lại làm bộ hoảng sợ vô cùng: “ Tôi nói, tôi tự nói ... Chúng tôi định tới vùng núi này bắt vài con thỏ gì đó, không ngờ gặp mấy con trâu đi lang thang, nhất thời hồ đồ ma xui quỷ khiến dẫn xuống núi ... Chú cảnh sát ơi, cháu biết cháu sai rồi, tội cháu đáng chết, trong nhà còn cha già trên bảy mươi không ai nuôi, nể tình cháu phạm tội lần đầu tha cho cháu, lần sau cháu không dám nữa đâu.”
Truyện "Dư Tội Chương 039: Vung tay thành lưới. (3)" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này