Chương 134: Chuyện xưa như mây khói. (3)
Thao trường không rộng, chẳng mấy chốc đi vài vòng, Sở Tuệ Tiệp kể chuyện khi còn nhỏ, thi thoảng hứng lên lại dạy Dư Tội vài thủ ngữ. Dư Tội thì lấy nghề ra khoe, đồng xu xoay tít tại chỗ trên mu bàn tay, giờ tầng cấp của y đã tăng lên rất nhiều, nhưng bất ngờ là trình độ Sở Tuệ Tiệp tiến bộ nhảy vọt, đón lấy đồng xu, làm nó chạy thành vòng tròn tay lòng bàn tay trắng như tuyết rồi từ từ đứng ở cổ tay, đặt trước mặt Dư Tội.
Dư Tội biết, loại trình độ này do cô đơn, trống rỗng, dày vò hối hận luyện ra, y chưa qua cảm giác phức tạp như vậy, nhưng cảm thụ được, đồng tiền ở trước mắt như nối liền hai trái tim.
Thế là buổi chiều oi nóng tựa hồ có cơn gió mát thổi qua lòng mỗi người, Dư Tội đưa tay ra, hai bàn tay khẽ chạm nhau truyền dòng điện li ti, đồng xu chuyển sang tay Dư Tội, Sở Tuệ Tiệp có chút thẹn thùng rụt tay lại.
“ Chúng ta nên nói chuyện gì vui vẻ chút, cha tôi dạy, nghèo sao cho vui vẻ, giàu sao cho cao hứng, con người không nên sống trong hồi ức, cũng đừng sống trong suy tưởng linh về tương lai, phải sống hết mình cho hiện thực.” Dư Tội thu lại đồng xu, chả hiểu sao nói được vài câu triết lý:
Dù cười nói ánh mắt Sở Tuệ Tiệp vẫn đượm buồn xa xăm:” Có chuyện gì để vui sao?”
Truyện "Dư Tội Chương 134: Chuyện xưa như mây khói. (3)" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này