Dựa Vào Âm Dương Nhãn, Ta Chọn Phu Quân Cho Tiểu Thư

Chương 1

Chương 1
Ta trời sinh mang đôi mắt âm dương, mắt phải có thể nhìn thấy quỷ.
Người trong nhà chê ta là điềm gở, bèn bán ta cho bọn lái người.
May mắn thay, ta được tiểu thư phủ họ Ôn mua về làm nha hoàn hầu cận.
Tiểu thư đối đãi với ta như tỷ muội ruột thịt.
Hôm ấy, vị hôn phu của tiểu thư đến phủ bái phỏng.
Người ấy dung mạo tuấn mỹ, phong thần ngọc lập, phong thái nho nhã hơn người.
Thế nhưng, ta lại nhìn thấy...
Trên cổ hắn đang đeo một thi thể trẻ sơ sinh.
...
Năm ta lên bốn.
Hôm ấy, nhà họ Chu bên cạnh mở tiệc cưới, tiếng trống tiếng chiêng rộn rã khắp thôn.
Ta ngẩng khuôn mặt non nớt, kéo lấy vạt áo của Chu đại thúc rồi ngây thơ hỏi:
“Chu đại thúc, chẳng phải thúc nói ca ca A Lượng đi tòng quân rồi sao? Nhưng huynh ấy vẫn luôn đi theo sau thúc. Huynh ấy còn nói mình bị mắc kẹt dưới lòng sông lạnh buốt, không thể lên được.”
Sắc mặt mọi người lập tức trắng bệch.
Quả nhiên không lâu sau, người ta vớt được dưới đáy sông thi thể thiếu niên đã sớm trương phình.
Năm ta tám tuổi.
Ngày hôm sau khi quả phụ họ Ngô trong thôn treo cổ tự vẫn.
Ta gặp trưởng thôn đang dẫn người tuần tra, bèn tò mò hỏi:
“Trưởng thôn, sao Ngô thẩm cứ đi theo sau người vậy? Mắt thẩm ấy trợn tròn, lưỡi thì thè dài ra ngoài, trông đáng sợ quá.”
Sau khi con trai của Ngô thẩm báo quan.
Quan phủ điều tra mới phát hiện.
Hóa ra trưởng thôn đã bóp chết quả phụ họ Ngô rồi ngụy tạo hiện trường treo cổ để che giấu tội ác.
Từ đó, trong thôn bắt đầu rộ lên vô số lời đồn.
Ai nấy đều nói ta có một đôi quỷ nhãn.
Sau này lớn lên, nhất định sẽ khắc cha, khắc mẹ, mang tai họa đến cho cả nhà.
Ban đầu, cha nương vẫn chỉ cho rằng ta còn nhỏ, vô tình đụng phải thứ gì không sạch sẽ.
Hai người ôm ta đi uống nước bùa, bôi máu gà lên người.
Chỉ mong có thể trừ tà, an hồn.
Thế nhưng về sau...
Ánh mắt cha nương nhìn ta chỉ còn lại sợ hãi và chán ghét.
Cuối cùng, bọn họ nghiến răng hạ quyết tâm, đem ta giao cho bọn lái người.
“Đem con bé này đi đi, coi như vợ chồng ta chưa từng sinh ra nó.”
Ta bị bán đi hết nơi này đến nơi khác.
Cuối cùng lưu lạc tới Giang Châu, được phủ họ Ôn mua về.
Tiểu thư nhà họ Ôn là người thiện lương.
Người thu nhận ta làm nha hoàn hầu cận, còn tự tay đặt cho ta cái tên...
Vân Sương.
...
Hôm ấy.
Trời quang gió nhẹ, nắng xuân ấm áp.
Vị hôn phu của tiểu thư, công tử Thẩm Ngọc, sẽ đến phủ bái phỏng.
Trời vừa tờ mờ sáng, ta đã thức dậy hầu hạ tiểu thư trang điểm.
Tiểu thư bỗng nhỏ giọng hỏi:
“Vân Sương, ngươi nói xem... Thẩm công tử có thích ta không?”
Ôn Tiêu Tiêu vốn luôn hoạt bát, phóng khoáng.
Ấy vậy mà hôm nay lại ngoan ngoãn ngồi trước bàn trang điểm, hai đầu ngón tay không ngừng xoắn chặt chiếc khăn gấm.
Gương mặt như ngọc đỏ bừng vì e thẹn.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất