Dựa Vào Âm Dương Nhãn, Ta Chọn Phu Quân Cho Tiểu Thư

Chương 2

Chương 2
Khắp Giang Châu, ai ai cũng biết.
Công tử của huyện lệnh, Thẩm Ngọc, dung mạo đẹp tựa Phan An, tài hoa hơn người.
Ta cài chiếc trâm ngọc lên mái tóc của tiểu thư, mỉm cười quả quyết:
“Tiểu thư dung nhan như ngọc, tâm địa lại hiền lương. Khắp thành Giang Châu này, nào có vị lang quân nào không đem lòng ái mộ người chứ?”
Tai tiểu thư đỏ ửng.
“Vân Sương, chỉ có ngươi là khéo dỗ người.”
Đến đại sảnh.
Ta dừng chân trước bậc thềm, nhìn tiểu thư nâng nhẹ làn váy bước vào trong.
Trên chính sảnh.
Ôn phu nhân và Thẩm phu nhân đang trò chuyện vô cùng vui vẻ.
Bên cạnh là một nam tử trẻ tuổi mặc trường bào gấm màu lam nhạt.
Hắn có hàng mày thanh tú, dung nhan tuấn nhã, chính là Thẩm Ngọc.
Nghe nói, thuở trước hắn từng có hôn ước với tiểu thư nhà họ Quý ở Giang Nam.
Nhưng vì Thẩm huyện lệnh qua đời, hắn phải thủ hiếu ba năm.
Hôn sự đành tạm gác lại.
Sau đó, hôn ước mới được định với phủ phú thương họ Ôn.
Vì lòng hiếu kỳ, ta chủ động nhận việc dâng trà.
Vừa bước qua cửa.
Theo bản năng, ta khẽ liếc nhìn bằng mắt phải.
Chỉ trong khoảnh khắc...
Máu trong toàn thân như đông cứng.
Suýt nữa làm rơi cả khay trà trên tay!
Bởi vì...
Ở nơi mà tất cả mọi người đều không thể nhìn thấy.
Trên cổ Thẩm công tử...
Đang treo lủng lẳng một thi thể trẻ sơ sinh!
Hai vị phu nhân vẫn cười nói tự nhiên.
Không một ai phát hiện cảnh tượng kinh hãi ấy.
Đứa trẻ sơ sinh khô quắt, làn da đen sạm.
Nó bám chặt lấy cổ Thẩm Ngọc như một sợi dây quỷ.
Thẩm Ngọc dường như cũng không hề hay biết trên người mình có âm vật bám theo.
Chỉ là thỉnh thoảng hắn đưa tay bóp nhẹ bả vai, tựa như cảm thấy vô cùng nặng nề khó chịu.
“Sao... sao lại có thể như vậy?”
Ta cắn chặt môi dưới, cố nén nỗi kinh hãi, miễn cưỡng rót đầy từng chén trà.
Rồi lặng lẽ lui ra khỏi gian phòng.
Ngay lúc ta sắp bước qua ngưỡng cửa.
Khóe mắt thoáng nhìn thấy...
Thi thể đứa trẻ sơ sinh khẽ xoay đầu.
Đôi hốc mắt trống rỗng không có con ngươi.
Lại cứ thế nhìn chằm chằm vào ta.
“Vân Sương! Vân Sương!”
Sau khi dâng trà xong, ta đứng lặng dưới hành lang, thất thần nhìn khoảng không.
Lưu Vân khẽ vỗ lên vai ta, ra hiệu theo nàng trở về, hầu hạ tiểu thư thay y phục.
Tiểu thư dịu dàng hỏi:
“Vân Sương, sao hôm nay ngươi cứ như người mất hồn vậy?”
Ta cúi gằm đầu, không dám nhìn nàng, lắp bắp đáp:
“Tiểu thư...”
Từ ngày bước chân vào phủ Ôn đến nay đã sáu năm, ta chưa từng tiết lộ với bất kỳ ai rằng mình trời sinh có âm dương nhãn.
Huống hồ phủ Ôn xưa nay thanh sạch, trên dưới hòa thuận.
Ma quỷ hung ác cũng hiếm khi xuất hiện.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất