Dựa Vào Âm Dương Nhãn, Ta Chọn Phu Quân Cho Tiểu Thư

Chương 3

Chương 3
Bởi vậy...
Tiểu thư bước đến, nhẹ nhàng đỡ lấy vai ta.
“Vân Sương, nếu có chuyện gì, cứ nói với ta.”
Trong đôi mắt trong veo của nàng ánh lên sự tin tưởng không chút nghi ngờ.
Ta mấp máy môi:
“Ta...”
Trong lòng ta đầy lo lắng.
Nếu nói ra sự thật...
Liệu tiểu thư có giống những người khác, bắt đầu kiêng kỵ ta hay không?
Nhưng tiểu thư đối xử với ta vô cùng tốt.
Từ ngày ta vào phủ Ôn.
Mỗi khi có bánh trái ngon, hay xiêm y mới may, nàng đều là người đầu tiên chia phần cho ta.
Thấy ta không biết chữ, nàng còn cố ý dành thời gian, cầm tay chỉ từng nét bút, dạy ta đọc sách.
Đắn đo hồi lâu, cuối cùng ta nghiến răng nói:
“Tiểu thư... vừa rồi... vừa rồi ta nhìn thấy trên người Thẩm công tử... có một thi anh quấn lấy.”
...
“Thi anh?”
Vừa dứt lời.
Sắc mặt tiểu thư lập tức trắng bệch.
Thân mình bất giác lùi về sau nửa bước.
Tim ta chợt lạnh buốt.
Ta còn tưởng...
Tiểu thư cũng như những người khác, bắt đầu e dè, sợ hãi ta rồi.
Dẫu sao, người đời vốn vẫn kiêng kỵ những kẻ có âm dương nhãn, cho rằng người nhìn thấy quỷ đều mang theo điềm xấu, là kẻ bất tường.
Ta quỳ sụp xuống đất, thành thật thưa:
“Tiểu thư! Nô tỳ tuyệt đối không dám lừa gạt người. Nô tỳ bẩm sinh có thể nhìn thấy quỷ hồn. Nếu người cho rằng nô tỳ là kẻ xui xẻo, nô tỳ cũng cam lòng chấp nhận. Nhưng thi anh kia... nhất định có quan hệ cực kỳ sâu nặng với Thẩm công tử!”
Con người sau khi chết đều phải bước vào luân hồi.
Chỉ có những linh hồn vì chấp niệm quá sâu mà không chịu đầu thai mới lưu lạc nơi dương thế.
Những cô hồn bình thường chỉ lướt qua nhân gian trong chốc lát.
Chỉ có oan hồn của người thân chí cốt chết oan, hoặc kẻ mang oán khí ngập trời, mới bám riết lấy người thân, nửa bước cũng chẳng rời.
Ngay lúc ấy.
Tiểu thư vội vàng đỡ ta đứng dậy.
“Mau đứng lên đi, Vân Sương!”
Vành mắt nàng hơi đỏ lên, giọng nói đầy vẻ xót xa.
“Ta không phải sợ ngươi... Chỉ là nhất thời quá đỗi kinh ngạc mà thôi.”
Ta ngơ ngác ngẩng đầu nhìn nàng.
Chỉ trong mấy nhịp thở ngắn ngủi, thần sắc tiểu thư đã khôi phục vẻ trầm ổn như thường.
“Những lời ngươi nói... ta đương nhiên tin.
Chỉ là việc hôn sự này... ta phải tìm một cái cớ để trì hoãn.”
Tiểu thư lập tức sai tâm phúc âm thầm điều tra mọi chuyện trong phủ họ Thẩm.
Sau đó, nàng đến gặp Ôn phu nhân.
“Mẫu thân, hôn kỳ vừa bàn với Thẩm gia lúc nãy... tạm thời đừng vội nhận lời, hãy kéo dài thêm vài ngày.”
Ôn phu nhân nghe vậy thì ngẩn người.
“Vì sao vậy?”
Lúc trước, Thẩm gia lấy cớ tổ mẫu của Thẩm Ngọc lâm bệnh nặng, mong muốn đẩy sớm ngày thành thân.
Tiểu thư không nhắc đến chuyện thi anh, chỉ nhẹ giọng đáp:
“Nữ nhi chỉ cảm thấy Thẩm gia đột ngột định hôn kỳ như vậy khiến lòng con bất an. Con muốn ở lại phủ Ôn thêm ít ngày nữa.”
Ôn phu nhân vốn hết mực yêu thương cô con gái độc nhất.
Từ trước đến nay, mọi việc đều lấy ý nguyện của nàng làm trọng.
Thấy con gái không giống đang vô cớ làm mình làm mẩy, bà liền gật đầu.
“Cũng được. Lát nữa ta sẽ nói với Thẩm phu nhân, tạm thời hoãn hôn kỳ thêm vài ngày.”

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất