Chương 5
Chế độ tấu chương mỗi ngày thực hiện được nửa tháng, các đại thần đều oán than.
Nhưng cũng chỉ dừng ở đó.
Ngôi vị của Chu Hành, thực ra vững chắc hơn bề ngoài rất nhiều.
Tiên đế tuy mất sớm, nhưng hai năm cuối đời đã phân tách binh quyền và tài quyền để chế ước lẫn nhau, các đại thần phụ chính kiềm chế nhau, không ai dám hành động trước.
Mà mẫu hậu của tiểu hoàng đế xuất thân võ tướng, phía sau là toàn bộ quân đội phương Bắc.
Có lẽ bản thân Chu Hành còn chưa hiểu, nhưng khi ngồi trên long ỷ rộng lớn ấy, quần thần có thể chê cậu còn nhỏ, có thể ngoài mặt tuân theo mà trong lòng chống đối.
Nhưng ý định thật sự lật bàn, thì không ai dám.
Vì vậy, mũi nhọn của quần thần chỉ có thể hướng về phía ta.
Ngự sử đại phu Chu Văn Uyên dâng tấu, mở đầu là:
“Thần mỗi đêm xem thiên tượng, thấy sao Tử Vi u ám, e rằng bên cạnh quân vương có kẻ nịnh thần…”
Chu Hành đọc mà chẳng hiểu gì:
“Thầy ơi, hắn đang mắng thầy à?”
“Đúng.” Ta thở dài, “Dùng thiên tượng để mắng người là kỹ năng truyền thống của văn quan, kiểu chửi cao cấp.”
Chu Hành cười hỏi:
“Vậy trẫm nên trả lời thế nào?”
Ta phẩy tay:
“Cứ trả lời theo tâm trạng bệ hạ.”
“Vậy trẫm viết: ‘Ái khanh đã thông thiên văn, từ ngày mai kiêm nhiệm phó giám Khâm Thiên Giám, mỗi tháng nộp dự báo tinh tượng.’”
“Còn phải chính xác, sai thì phạt lương.”
Hiểu rồi, hóa ra vận hạn hằng ngày là từ đây mà ra.