Chương 3
Ngày đầu tiên livestream kết thúc, màn hình tràn ngập những lời lăng mạ, sỉ vả nhắm vào tôi.
Cũng bình thường thôi.
Nếu là kiếp trước mà thấy một kẻ như vậy, chính tôi cũng sẽ chửi rủa thôi.
Đêm qua Tiểu Đình không ngủ. Cô ta dọn dẹp nhà bếp và đống hỗn độn trên sàn, rồi trực tiếp ra ngoài bày hàng bán rong.
Nhưng có thật là đi bán rong không?
Tôi cười lạnh.
Ngày thứ hai.
Chưa đầy mười một giờ trưa Tiểu Đình đã về, cô ta vội vã quay về để nấu cơm cho tôi.
"Chị ơi, hôm qua chị không muốn ăn cơm nhà, vậy hôm nay em nấu lẩu cho chị ăn nhé."
Lẩu sao?
Hơ.
Tôi nhắm mắt lại, vờ như không nghe thấy lời cô ta nói.
Kiếp trước, tôi đã ăn món lẩu cô ta nấu, để rồi phải sống không bằng chết.
Tiếng Tiểu Đình lạch cạch rửa dọn trong bếp vang lên, chẳng mấy chốc, một bàn thức ăn thịnh soạn đã được bày ra.
Đôi mắt Tiểu Đình ngập tràn vẻ mong đợi:
"Chị ơi, hôm nay chị ăn một miếng thôi nhé. Em đã tốn bao nhiêu công sức mới nấu được đấy, chị đừng phụ lòng em mà."
Tôi liếc nhìn nồi lẩu.
Dù bên trong không hề có một chút ớt nào, nhưng lại dày đặc những hạt hoa tiêu tê dại.
Kiếp trước, tôi mới chỉ ăn một miếng liền lập tức bị đau bụng dữ dội, chất bẩn dính đầy khắp người.
Chính Tiểu Đình đã luôn ở bên lau rửa cho tôi, lau đến tận nửa đêm.
Lúc đó tôi nhục nhã, phẫn uất đến mức muốn chết đi cho xong, chỉ thấy sống những ngày tháng như vậy thì thà chết đi còn hơn.
Vì vậy,
Vì vậy sau đó, tôi mới sập bẫy của cô ta.
Đây chính là người em gái ngoan hiền mà tôi từng nghĩ, là người nhà mà tôi từng lấy làm tự hào.
Tôi dùng hết sức bình sinh, lật tung chiếc bàn ăn xuống đất.
Dầu mỡ trong nồi lẩu, rau củ và thịt thà đổ tung tóe khắp sàn nhà.
Tiểu Đình đứng hình như trời trồng: "Chị, chị làm cái gì vậy?"
Dù che giấu rất giỏi, nhưng tôi vẫn nhận ra ba phần oán hận đang ẩn giấu trong mắt cô ta.
Hận tôi sao?
Hà, vậy thì để xem kiếp này ai đấu lại ai.
Đúng lúc này, Tiểu Phong trở về, phá vỡ bầu không khí im lặng đến đáng sợ trong phòng.
"Cậu út, cậu mau khuyên chị đi. Chị không chịu ăn cơm, hôm qua không ăn, hôm nay lại hất đổ cả bàn thức ăn, giờ phải làm sao bây giờ."
Tiểu Đình bật khóc thành tiếng.
Tiểu Phong né rác bẩn trên sàn, quay người ngồi phịch xuống ghế sofa, hoàn toàn là dáng vẻ của một ông tướng. Nó vắt chéo chân, thản nhiên nói:
"Cái này thì trách được ai? Chẳng phải tại tự chị chuốc lấy việc bao đồng sao. Theo tôi ấy à, cứ trực tiếp tống bả vào viện dưỡng lão cho xong."
"Tốn bao nhiêu công sức, ngày nào cũng đi dọn bãi chiến trường, đúng là rảnh rỗi tự hành hạ mình."
Tiểu Đình như tìm được nơi xả giận, tức giận đánh mất cả lý trí:
"Cậu nói cái kiểu gì thế hả? Đó là thái độ cậu ăn nói với hai người chị của mình đấy à?"
"Cậu cầm của chị cả mười triệu tệ, tôi còn chưa thèm nói câu nào. Tôi bảo cậu mỗi ngày qua đây là để cùng tôi chăm sóc chị, chứ không phải để cậu đến đây ăn chực uống chực!"
Tiểu Phong cũng bật dậy, chẳng thèm nể nang:
"Mười triệu tệ đó là do mụ già ngốc này tự nguyện cho tôi đấy chứ. Tôi có ép bả đâu. Ha, còn chị tự mình ngày nào cũng hầu hạ bả, cuối cùng có được cái vẹo gì đâu."
"Chị hai, tôi khuyên chị mau cuốn gói đi cho sớm chợ, cứ để bả tự sinh tự diệt đi."
"Vẽ chuyện. Đàn bà các người đúng là phiền phức."
Tiểu Phong lại ngồi xuống, bật game lên chơi.
Miệng nó vẫn không ngừng lẩm bẩm những lời chửi thề bẩn thỉu.
Trong phòng livestream, bình luận chạy còn nhanh hơn cả ngày hôm qua:
"Trời đất ơi, mụ già này bị tâm thần à? Còn muốn em gái mình phải làm đến mức nào nữa đây, hay là phải quỳ xuống cầu xin mụ ăn cơm thì mụ mới chịu?"
"Không ăn thì chờ chết đi, cái loại này sống chỉ làm khổ người khác."
"Tôi chỉ hy vọng cô em gái tỉnh ngộ ra rồi mau chạy trốn đi thôi."
"Tôi cũng thế, cô em gái đáng thương quá, tôi xem mà suýt khóc luôn rồi đây này, hu hu hu..."