Chương 4
Nhìn dòng bình luận này, tôi không khỏi tự giễu.
Ngươi là một cư dân mạng mà còn không nhịn được khóc, ngươi có biết kiếp trước, ta đã dâng trọn cả tiền tài lẫn mạng sống cho cô ta không?
Phòng livestream chửi rủa ngập trời, thậm chí đã leo lên hot search.
Phóng viên không nhịn được mà gửi tin nhắn cho tôi:
"Bà đang làm cái trò gì thế hả? Bà có biết trên mạng bà sắp bị người ta chửi cho thối đầu rồi không?"
"Bà làm thế này, tôi khó mà dọn dẹp tàn cuộc giúp bà lắm đấy."
Tôi nhìn Tiểu Đình đang thui thủi dọn dẹp một mình.
Lại nhìn sang điện thoại của cô ta, ống kính vẫn đang chĩa thẳng vào tôi.
Tôi trả lời:
"Còn ngày cuối cùng nữa thôi, không để cậu phải chịu thiệt thòi đâu."
"Tin tức tôi đưa cho cậu, chắc chắn sẽ là tiêu đề độc quyền chấn động nhất."
...
Ngày thứ ba, hiếm khi Tiểu Đình không ra ngoài đi làm.
Thay vào đó, cô ta ở nhà dọn dẹp quần áo.
Tiểu Phong vẫn vắt chéo chân ngồi hút thuốc trong nhà, nhìn thấy cảnh này liền mỉa mai:
"Cuối cùng cũng nghĩ thông suốt để rời bỏ mụ già ngốc này rồi à?"
"Giờ mới nghĩ ra, đúng là đáng đời."
Khói thuốc mù mịt khắp phòng.
Đối mặt với sự châm chọc của Tiểu Phong, Tiểu Đình không lên tiếng, vẫn lẳng lặng thu dọn quần áo.
Nhưng Tiểu Phong vẫn không chịu dừng lại.
"Tôi nói này chị hai, chị chăm sóc mụ già ngốc này bao nhiêu năm qua, người bình thường sớm đã không chịu nổi rồi, sao chị kiên trì được hay vậy?"
"Chị là thánh nhân phương nào thế? Ha ha ha ha ha ha."
Tiểu Phong vừa cười vừa ho sặc sụa.
Tiểu Đình không nhịn nổi nữa, gắt lên:
"Cậu quản tôi làm gì? Bản thân cậu là kẻ không có lương tâm, cậu còn có tư cách quản người khác sao?"
"Từ nhỏ cậu đã không nghe lời, là chị cả một tay nuôi cậu khôn lớn. Sau này cậu gây chuyện vào tù, cũng là chị cả bỏ tiền ra lo liệu."
"Giờ cậu ra tù rồi, cầm mười triệu tệ tiền bồi thường của chị cả mà không chịu tìm việc làm, suốt ngày chỉ biết ăn chơi đập phá, bài bạc gái gú, sống chờ chết. Tôi không biết cậu lấy cái mặt dày nào ra mà nói người khác đấy."
Cư dân mạng liên tục bình luận:
"Đúng thật, gã đàn ông này đúng là loại bùn nhão không trát nổi tường. Cho gã nhiều tiền như vậy không biết để làm gì nữa?"
"Mụ già này đúng là kinh tởm, cả đời làm kẻ phụ thuộc, cung phụng cho thằng em trai."
"Tôi buồn nôn quá, mụ già này độc ác thật sự."
Tiểu Phong bĩu môi, không thèm nói nữa.
Tiểu Đình đi đến trước mặt tôi, quỳ xuống và nhỏ giọng nói:
"Chị ơi, em dọn dẹp xong quần áo cho chị luôn rồi."
"Hai ngày trước, em có tìm được một công việc trong viện dưỡng lão gần đây. Em muốn vừa đi làm vừa tiện chăm sóc chị."
"Chị nhìn chị xem, hai ngày nay không ăn uống gì, cơ thể làm sao chịu đựng được chứ?"
Tiểu Đình chải tóc cho tôi, giọng điệu dịu dàng và đầy kiên nhẫn.
Tạo nên một sự tương phản rõ rệt với Tiểu Phong.
Đến rồi, chuyện vào viện dưỡng lão rốt cuộc cũng đến rồi.
Cái viện dưỡng lão đó, chỉ cần nghĩ đến thôi đã khiến tôi buồn nôn.
"Tôi không đi."
Đối mặt với sự từ chối của tôi, Tiểu Đình vẫn kiên nhẫn khuyên nhủ:
"Chị ơi, Tiểu Phong là đứa không làm nên trò trống gì, sao chăm sóc tốt cho chị được? Nếu chị cùng em vào viện dưỡng lão, em có thể ngày ngày nấu cơm, lau người cho chị."
"Chị sẽ không phải mỏi mắt chờ em về nữa, dù sao mỗi ngày em về đến nhà đều đã rất muộn."
"Nếu chị sợ không thoải mái, ở đó cũng có rất nhiều người già bầu bạn với chị, mọi người cùng trò chuyện, sưởi nắng. Chị thấy có được không?"
Tôi vẫn im lặng không nói một lời, nhắm nghiền mắt, từ chối giao tiếp.
Tiểu Đình lại bật khóc, nước mắt lã chã rơi từng giọt lớn.
"Chị ơi, chị bây giờ thành ra thế này, em biết phải làm sao đây?"
"Chị làm vậy không phải là đang hành hạ em sao? Ai mà nỡ lòng nhìn chị một mình tự sinh tự diệt chứ, hu hu hu..."
Dân mạng lại càng chửi bới tôi dữ dội hơn:
"Vãi thật! Mụ già quái thai này lại phát điên rồi à?"
"Em gái ruột của mình tìm mọi cách để chăm sóc mình, sao mụ ta có cái bản mặt làm ra cái bộ dạng hãm tài đó vậy?"
"Càng nhìn càng thấy quá đáng, nếu tôi mà là em gái mụ, tôi đã trốn xa tám trăm dặm rồi."
"Mụ già này đúng là đồ tâm thần."
Tôi nhìn những dòng bình luận đang nhảy lên ngày một nhanh, trong lòng bỗng nảy ra một kế hoạch.