Em Gái Chăm Sóc Tôi Mười Năm, Sau Khi Trọng Sinh Liền Hóa Điên

Chương 5

Chương 5
Tôi đã đồng ý với yêu cầu đưa tôi vào viện dưỡng lão của Tiểu Đình.
Quần áo hành lý đã thu dọn xong xuôi, lái xe tầm nửa tiếng là đến nơi.
Viện dưỡng lão này vẫn giống hệt trong ký ức của tôi, âm u và chết chóc, lượng người già ở đây cũng không nhiều.
Họ bị chính con cái của mình bỏ rơi ở nơi này, hoàn toàn không biết bản thân sắp sửa phải chịu đựng những màn tra tấn ra sao.
Càng không biết rằng, mình đã biến thành công cụ kiếm tiền cho kẻ khác từ lâu.
Tôi thở dài một tiếng đầy thườn thượt.
Cái gì cần đến, cuối cùng cũng phải đến thôi.
Tiểu Đình vừa xuống xe đã gọi với bảo Tiểu Phong lại xách đồ.
Nhưng cô ta đâu ngờ tới, Tiểu Phong tiến về phía này là để vòi tiền tôi.
"Chị, em hết tiền rồi, chị đưa hết tiền dưỡng già của chị cho em đi."
Tiểu Phong nói bằng giọng điệu chẳng chút khách sáo.
Tiểu Đình nghe xong liền thất thanh hét lên:
"Cái gì cơ?! Chị đã đưa cho chú tận mười triệu tệ rồi, tiền của chú đâu hết rồi?"
Tiểu Phong vẫn giữ cái vẻ bất cần đời, vừa ngậm thuốc lá vừa dửng dưng đáp:
"Ui dào, chị hai, chị quản em làm gì. Làm ăn kinh doanh thì phải có lúc được lúc mất chứ, thua lỗ chẳng phải là chuyện bình thường à?"
"Chị la lối cái gì, không thấy mất mặt à!"
Tiểu Đình cũng chẳng vừa, lập tức gầm lên:
"Mày mà cũng biết hai chữ mất mặt viết thế nào cơ à? Mười triệu tệ đấy! Mày tiêu sạch bách trong chớp mắt như thế, sao mày mặt dày thế hả!"
Tôi không muốn nghe bọn họ diễn trò nữa, liền lạnh giọng quát lớn:
"Thôi đi, đừng cãi nhau nữa."
"Tiền của tôi cho ai là quyết định của tôi. Tiểu Phong tiêu thì cũng tiêu rồi, tôi không trách nó, cô xoắn xuýt cái nỗi gì?"
Tôi lườm Tiểu Đình một cái cháy mắt.
Lúc này, chiếc camera phát trực tiếp bí mật đang được cài ngay trên cổ áo tôi, nếu không nhìn thật kỹ thì tuyệt đối không thể phát hiện ra.
Màn hình livestream lại một lần nữa bùng nổ, bình luận chửi bới tôi ngập tràn:
"Bà già chết tiệt kia mau chết đi cho rảnh nợ, đừng ở đó làm hại người tốt nữa."
"Có ai biết địa chỉ viện dưỡng lão này ở đâu không? Tao thề là tao muốn lao đến tát cho mụ già này một phát tỉnh ra."
"Mụ này đúng là cực phẩm hãm lờ, chưa thấy ai như mụ này luôn. Đáng đời bị xe tông cho tàn phế, đúng là quả báo."
Tiểu Đình lại bắt đầu thút thít khóc thành tiếng. Mấy nhân viên công tác đứng gần đó đã tiến lại gần, nhẹ nhàng an ủi cô ta.
Chẳng một ai thèm ngó ngàng hay lại gần tôi và Tiểu Phong.
Tôi lạnh lùng chứng kiến toàn bộ màn kịch này. Chửi đi, cứ chửi tiếp đi, chửi càng hăng thì càng tốt.
Khi tâm trạng đã dịu lại đôi chút, Tiểu Đình lại bước về phía tôi.
"Chị... Em xin lỗi, vừa nãy em không nên cãi nhau với Tiểu Phong, để người ta xem như trò hề."
"Em xin lỗi, chị nói đúng ạ. Đó là tiền của chị, liên quan gì đến đứa em như em đâu."
Câu nói này của cô ta nghe mới cô độc và đáng thương làm sao.
Tiểu Đình lau khô nước mắt: "Chị, chúng ta vào trong trước đã, em đi nấu bữa trưa cho chị ăn."
Sau khi Tiểu Đình đi khỏi, tay nhà báo tranh thủ lúc vắng người liền gọi điện ngay cho tôi.
"Bà cụ à, rốt cuộc bà đang quậy cái gì thế hả? Cô em gái út của bà tốt đến nhường nào chứ, trên đời này tìm đâu ra người thứ hai đối xử tốt với bà như cô ấy nữa?"
"Sao bà cứ hết lần này đến lần khác hành hạ cô ấy vậy? Giờ cô ấy thân cô thế cô, một xu bà cũng không chịu cho."
"Cô ấy là người thân ruột thịt của bà cơ mà, rốt cuộc tại sao bà lại tuyệt tình như thế?"
Giọng điệu của gã nhà báo vừa dồn dập, vừa tràn ngập sự bất bình và kích động.
Nghe những lời gã nói, nước mắt tôi không tự chủ được mà tuôn rơi lã chã.
Còn lý do tại sao tôi phải làm vậy ư?
Nếu không phải vì đã biết được chân tướng, đã từng nếm trải những tủi nhục tra tấn thấu xương, thậm chí phải trả giá bằng cả mạng sống... thì có ai lại cam tâm tình nguyện làm đến mức này?
Tôi nhắm mắt, ký ức quá khứ cuộn trào trở lại.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất