Gặp Lại Anh Như Thuở Ban Đầu

Chương 2

Chương 2
Trong một căn phòng thuê ở khu làng trong phố.
Cửa vừa mở ra đã xộc lên mùi ẩm mốc, căn phòng tối tăm, chật hẹp, chỉ có một chiếc giường đơn sơ sài, đến cả cái ghế thừa cũng không có.
Trần Diên ngồi trên giường, châm một điếu thuốc, mí mắt chẳng buồn nâng lên.
"Ngồi đi."
Trong phòng chỉ có mỗi cái giường dựa sát tường để ngồi, vậy mà anh còn ngồi chễm chệ ngay chính giữa.
Ánh mắt tôi xoay chuyển, không chút do dự bước tới... ngồi thẳng lên đùi anh.
Cơ thể Trần Diên cứng đờ, bàn tay cầm thuốc lá không biết đặt vào đâu, cuối cùng anh tiện tay ném xuống đất, di di cho tắt.
"Em lại muốn gì đây? Tiền lương tháng này anh đã đưa hết cho em rồi."
Theo tình tiết trong sách, lúc này Trần Diên đã biết nguyên chủ không hề yêu mình, anh đến trường chỉ là muốn xác nhận lần cuối, và rồi anh đã thấy cô chấp nhận lời tỏ tình của gã công tử bột kia.
Vừa hay, lúc đó tôi xuyên đến.
Thực ra anh đang cùng người khác hùn vốn mở một công ty internet, tuy công ty chỉ mới khởi bước, nhưng tuyệt đối không phải là không có tiền.
Chỉ là anh không muốn lãng phí tiền bạc vào loại con gái cặn bã như tôi nữa.
"Em không cần tiền, cái em muốn là thứ khác."
Trần Diên nhướng mày: "Em không định nói là muốn thân thể của anh đấy chứ?"
Anh thật sự rất đẹp trai, vóc dáng thẳng tắp, khuôn mặt tuấn tú, quả thực có tư bản để khiến phụ nữ thèm khát.
"Em không thích Từ Khải, người tặng hoa cho em hôm nay ấy, anh ta cứ bám lấy em mãi."
"Chẳng phải em luôn muốn gả cho người giàu sao?"
Thích tiền thì cũng phải còn mạng mà tiêu chứ.
Kiếp trước tôi lấy gã công tử bột đó, anh ta ngoại tình rồi bạo hành tôi.
Khi tôi đòi ly hôn, anh ta dùng xích sắt nhốt tôi xuống tầng hầm.
Tôi cần một người giúp tôi thoát khỏi anh ta, và Trần Diên chính là đối tượng hoàn hảo nhất.
"Em dựa vào đâu mà nghĩ tôi sẽ giúp em? Chỉ vì gương mặt này sao?"
Tôi ngồi xổm xuống trước mặt anh, ngước khuôn mặt lên nhìn anh.
Ngoài nhan sắc này ra, tôi chẳng còn lợi thế nào khác, nhưng với gương mặt này, tôi vẫn rất tự tin.
Dẫu sao kiếp trước cũng nhờ nó mà biết bao người đàn ông phải quỳ dưới chân tôi, ngay cả đến cuối cùng, vẫn là Trần Diên đã cứu tôi khỏi tay gã công tử bột kia.
Chẳng phải chính là nhờ gương mặt này sao.
"Em còn một năm nữa là tốt nghiệp, bây giờ em có thể đi làm thêm để trả tiền cho anh."
"Tôi không cần, bây giờ em rời khỏi nhà tôi đi."
Đúng lúc đó, đột nhiên ngoài cửa truyền đến tiếng gõ "cộc cộc".
Một giọng nữ dịu dàng vang lên: "Trần tổng, anh có ở đó không?"
Ánh mắt Trần Diên vô thức lạnh đi, còn mang theo một tia chán ghét. Anh ngồi đó như gió thoảng qua tai, dường như không nghe thấy giọng nói kia.
Tiếp đó, điện thoại của anh đổ chuông, liên hồi không dứt, cứ tự tắt rồi lại reo lên.
Người ngoài cửa chắc chắn cũng nghe thấy, nhưng vẫn kiên trì gọi từng cuộc một.
Tôi trực tiếp nhấn từ chối cuộc gọi, bước đến kéo mạnh cửa.
Đứng ngoài cửa là một cô gái, cô ta nghe tiếng cửa mở, ngẩng đầu lên nhìn thấy tôi thì sững sờ.
Tôi đánh giá cô ta từ đầu đến chân, đây chính là nữ chính Tiết Hiểu Quỳ – người sau này được Trần Diên nâng niu trong lòng bàn tay.
Cô ta mặc một chiếc áo thun và quần jean đơn giản, trên mặt trang điểm nhẹ, trông tràn đầy sức sống thanh xuân, chỉ vì đứng ngoài nắng quá lâu nên mồ hôi đầm đìa trên trán.
Lớp trang điểm hơi nhòe đi...
Còn tôi mặc chiếc váy cao cấp mua bằng tiền lương của Trần Diên, tóc tai được chăm chút kỹ lưỡng, gương mặt trang điểm tinh xảo.
Đặt hai người cạnh nhau, cô ta lảo đảo, vô thức mím chặt môi.
Chỉ duy có ánh mắt cô ta là lấp lánh sự kiên định.
"Cô là ai?"
"Tôi là bạn gái của Trần Diên, anh ấy không nói với cô sao?"
Trần Diên đương nhiên là chưa từng nói, bởi vì cô ta chưa bao giờ thấy hai người họ ở bên nhau, ngay cả ngày lễ tình nhân, Ôn Ngôn cũng chưa từng xuất hiện.
Tiết Hiểu Quỳ cứ ngỡ đó chỉ là cái cớ của Trần Diên, ai ngờ anh lại thực sự có bạn gái.
Sắc mặt Tiết Hiểu Quỳ tái nhợt, trông như sắp ngất đi đến nơi, lúc này Trần Diên mới từ trong phòng bước ra.
"Hiểu Quỳ, cô đến làm gì?"
Đôi mắt Tiết Hiểu Quỳ đỏ hoe, cô ta đưa một tệp tài liệu ra, nói: "Công ty có việc gấp, điện thoại của anh cứ không gọi được nên em qua đây."
"Tôi biết rồi, tôi qua ngay đây, cô về trước đi."
Nước mắt của Tiết Hiểu Quỳ cuối cùng cũng không kìm được mà rơi xuống, mồ hôi hòa lẫn nước mắt chảy vào cổ áo, dáng vẻ đó quả thực có chút đáng thương.
Tôi lấy trong túi ra một gói khăn giấy ướt đưa cho cô ta, an ủi: "Đừng khóc nữa, lớp trang điểm của cô nhòe hết rồi kìa."
Ai ngờ cô ta hất tay tôi ra, hung dữ nói: "Ai cần cô giả lòng tốt."
Nói rồi, cô ta quay người chạy đi trong nước mắt.
Tôi: "..."
Cứ nể mặt cô ta là "cục cưng" sau này của Trần Diên, là tương lai phu nhân tài phiệt, tôi nhịn.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất