Chương 1
Tiết mục kết thúc, tiếng vỗ tay dưới khán đài vang dội như sấm.
Tên công tử bột đang theo đuổi tôi trong trường ôm một bó hoa hồng đỏ rực, bước lên sân khấu:
"Ôn Ngôn, anh thích em, làm bạn gái anh nhé."
Dưới đài lập tức vang lên tiếng hò reo cổ vũ không dứt.
"Đồng ý đi, đồng ý đi..."
Tôi quay đầu nhìn về phía cuối khán đài, có một người đang lơ đãng nhìn màn tỏ tình nồng nhiệt trên sân khấu.
Ánh mắt chúng tôi chạm nhau, anh khẽ nhếch môi, đứng dậy định rời đi.
"Em không đồng ý đâu, bạn trai em mà thấy sẽ ghen đấy."
Tôi chẳng buồn liếc bó hoa hồng lấy một cái, xách váy xoay người bước xuống sân khấu.
Trong khoảnh khắc, mọi ánh nhìn đều đổ dồn về phía tôi.
Tôi xách vạt váy chạy thật nhanh, chộp lấy cánh tay của Trần Diên.
Cơ thể Trần Diên cứng đờ, nhưng anh không quay đầu lại.
"Anh chưa thay đồ, để bạn học em nhìn thấy sẽ chê cười em đấy."
Tôi nắm chặt tay anh, làm nũng đầy tủi thân:
"Nhưng em ăn mặc xinh đẹp thế này là để cho anh xem mà, anh không muốn nhìn em sao?"
Im lặng hồi lâu.
Trần Diên từ từ quay người lại, anh đang mặc bộ đồ ngụy trang rẻ tiền, trên người thậm chí còn vương những vệt bùn đất.
Các bạn học xung quanh đều ném ánh nhìn kinh ngạc, có vẻ như họ không thể tin nổi hoa khôi của trường lại tìm một người bạn trai như thế này.
Sống lưng anh thẳng tắp, giọng nói mang theo chút bất lực:
"Em buông ra trước đi, tay anh bẩn lắm."
Đôi bàn tay ấy đầy những vết chai sạn, chạm vào rất thô ráp, chẳng hề ăn nhập với khuôn mặt anh tuấn kia chút nào.
Tôi ngẩng đầu nhìn anh, cong môi:
"Không, anh không bẩn chút nào cả."
Tôi lắc lắc cánh tay anh, làm nũng: "Em biểu diễn thành công thế này, anh không ôm em một cái sao?"
"Đừng làm loạn."
Tôi bất ngờ ôm chầm lấy cổ anh, nhảy lên, cả người đu bám vào người anh, hai đôi chân thon dài thẳng tắp thuận thế quấn lấy vòng eo rắn chắc ấy.
Trần Diên sững người, nhưng lại theo bản năng đưa tay che lấy tà váy của tôi, ôm lấy tôi nhanh chóng rời khỏi hội trường.
Hừ! Đàn ông đúng là ngoài lạnh trong nóng.
Trần Diên ôm tôi xuống tận dưới lầu ký túc xá mới chịu thả xuống.
Rồi anh buông một câu không đầu không cuối:
"Tại sao lại làm vậy?"
Ôn Ngôn của ngày trước, đừng nói là ôm anh giữa chốn đông người, ngay cả khi Trần Diên đến trường thăm cô, cô còn chẳng cho anh xuất hiện.
"Anh chẳng phải bạn trai em sao?"
Trần Diên nhìn chằm chằm vào tôi, trong mắt ánh lên tia sáng kỳ lạ mà tôi không đọc vị được.
Hồi lâu sau, anh cười khẩy:
"Đã là bạn gái tôi, vậy thì đi theo tôi đến một nơi."