Chương 5
Tôi theo Trần Diên tới công ty.
Công ty không lớn lắm, chỉ có hơn hai mươi nhân viên.
Khi Trần Diên dẫn tôi vào, vài đồng nghiệp bắt đầu trêu chọc: "Sếp Trần, đây là bạn gái anh sao?"
Trần Diên không thừa nhận cũng chẳng phủ nhận, chỉ nở nụ cười giấu không nổi, nói: "Mọi người cứ coi cô ấy là nhân viên mới là được rồi."
Tiết Hiểu Quỳ mặt tái mét, cứng đờ vỗ tay mấy cái.
Tôi lén quay đầu lại, muốn xem Trần Diên nhìn thấy cảnh này có đau lòng không, kết quả vừa ngoảnh lại đã chạm ngay vào mắt anh.
Anh cong môi cười, ánh mắt chăm chú nhìn tôi. Tôi hơi ngượng ngùng hắng giọng hỏi: "Tôi làm công việc gì?"
"Đi theo anh."
Khi đi theo Trần Diên rời đi, tôi nghe thấy tiếng xì xào của các đồng nghiệp phía sau:
"Không ngờ bạn gái sếp Trần lại xinh đẹp thế, lần đầu tiên mình thấy anh ấy dịu dàng như vậy đấy."
"Đúng đó, xem sếp Trần cưng chiều cô ấy kìa, ôi chao, trai tài gái sắc, thật xứng đôi."
Bất thình lình, một tiếng "bộp" vang lên, có thứ gì đó rơi xuống đất.
Theo đó là vài tiếng kêu lên: "Ôi, Hiểu Quỳ, sao em cầm cái cốc cũng không xong vậy, nước nóng quá hả?"
Ngay khoảnh khắc đóng cửa văn phòng, tôi quay đầu nhìn lại.
Tiết Hiểu Quỳ đang trừng mắt nhìn tôi, xấp giấy trong tay bị cô ta vò nát.
Tôi thấy hơi lạ, Trần Diên rõ ràng chẳng hề thích Tiết Hiểu Quỳ, sao kiếp trước họ lại có thể ở bên nhau?
Chẳng lẽ là "lửa gần rơm lâu ngày cũng bén" thật sao?
"Sau này em làm trợ lý cho anh, có gì không hiểu thì cứ hỏi trực tiếp anh."
Vậy chẳng lẽ tôi đang cản trở chuyện tình cảm của họ?
"Này, em ngẩn người ra đó làm gì?"
Tôi hoàn hồn, phát hiện Trần Diên đang đứng trước mặt, kỳ lạ nhìn tôi: "Em đang nghĩ gì thế?"
"Anh có cảm thấy Tiết Hiểu Quỳ thích anh không?"
"Đó là chuyện của cô ta, liên quan gì đến anh?"
Tôi: "..."
"Nếu em không thích, anh đuổi việc cô ta."
"Anh chẳng thích cô ấy chút nào sao? Cô ấy vừa xinh đẹp, lại vừa có năng lực."
Sắc mặt Trần Diên chợt lạnh xuống: "Sao? Em rất mong anh thích cô ta à?"
"Sao có thể chứ! Em... em chỉ sợ sau này anh hối hận thôi. Dù sao thì em cũng chẳng biết làm gì, chỉ biết tiêu tiền của anh."
"Anh thích em tiêu tiền của anh. Đúng như em nói đấy, anh rất thích nhìn thấy em từ đầu đến chân đều là những thứ được mua bằng tiền của anh."
Tôi: "Á? Anh nghe thấy chuyện em nói với Từ Khải à..."
Trần Diên đỏ mặt, ho khan một tiếng tỏ vẻ như không có chuyện gì: "Lại làm việc đi, anh thuê em về không phải để đứng không đâu."