Chương 6
Dưới sự cầm tay chỉ việc tận tình của Trần Diên, tôi rất nhanh đã làm quen với công việc trợ lý, mọi thứ đều thuận buồm xuôi gió.
Mối quan hệ giữa tôi và đồng nghiệp cũng ngày một gắn kết, thỉnh thoảng chúng tôi lại rủ nhau đi liên hoan, ăn uống.
Chỉ riêng Tiết Hiểu Quỳ là ngoại lệ, cứ nơi nào có mặt tôi, cô ta tuyệt nhiên không bao giờ xuất hiện.
Gần đây, Tiết Hiểu Quỳ vừa chốt được một hợp đồng béo bở.
Đám đồng nghiệp tối đó cứ bủa vây, nài nỉ cô ta chọn địa điểm để ăn mừng.
Công ty có quy định, ai ký được hợp đồng thì người đó có quyền chỉ định nhà hàng.
Tiết Hiểu Quỳ không đáp, đôi mắt kiêu ngạo lướt qua đám đông rồi dừng lại nơi tôi.
Tôi mỉm cười, quay sang nói với Trần Diên là mình có hẹn đi chăm sóc da nên không thể tham gia bữa tiệc.
Tôi vốn dĩ luôn nâng niu gương mặt này, Trần Diên cũng không mảy may nghi ngờ, chỉ dặn dò tôi làm xong thì cứ ở đó đợi anh đến đón.
Tôi đến tiệm làm đẹp quen thuộc, khi bước ra đã hơn mười giờ tối. Điện thoại của tôi vẫn im lìm không một tiếng động.
Trần Diên không gọi điện, chỉ có một tin nhắn gửi đến từ hai tiếng trước:
“Anh đã đặt đồ ăn ngoài cho em rồi, em ăn xong cứ đợi ở đó, đừng chạy lung tung.”
Tôi gọi lại, điện thoại của Trần Diên đổ chuông nhưng không ai bắt máy.
Cuối cùng, đường dây bị ngắt kết nối.
Lồng ngực tôi thắt lại, tôi tức tốc bắt taxi chạy đến nhà hàng.
Đứng trước cửa phòng bao, tôi hít sâu một hơi rồi đẩy cửa bước vào.
Đồng nghiệp thấy tôi thì vô cùng ngạc nhiên: "Ôn Ngôn, sao em lại tới đây?"
"Trần Diên đâu ạ?"
"Khách hàng bên đó có việc gấp, Tổng giám đốc Trần và Hiểu Quỳ đã đi cùng nhau từ lúc nãy rồi."
Tôi gượng cười, đáp khẽ: "À, ra là vậy. Không có gì ạ, lát nữa anh ấy về, phiền mọi người nhắn lại giúp em là em về nhà trước nhé."
Trên đường về, điện thoại reo liên hồi, tôi trực tiếp từ chối cuộc gọi rồi mở WeChat.
Hai phút trước, Tiết Hiểu Quỳ vừa đăng một tấm ảnh trên Moments: “Trên đường được nam thần đích thân đưa về nhà, đến cả không khí cũng trở nên ngọt ngào.”
Đính kèm là ảnh chụp góc nghiêng của một người đàn ông đang lái xe.
Một gương mặt vừa quen thuộc, lại vừa xa lạ đến đau lòng.
Mười một giờ đêm, Trần Diên về tới nhà.
Câu đầu tiên anh nói là lời xin lỗi:
"Anh xin lỗi, hôm nay đột xuất có việc bận. Sau đó anh có gọi cho em nhưng em không nghe máy, đến lúc họ bảo em đã đến nhà hàng thì anh mới biết. Anh xin lỗi vì đã thất hứa."
Thái độ của anh rất chân thành, tôi quyết định cho anh thêm một cơ hội.
"Tại sao anh không nghe máy?"
"Em gọi cho anh à?" Trần Diên lấy điện thoại ra bấm vài cái, vẻ mặt nghi hoặc: "Sao điện thoại lại để chế độ im lặng thế này?"
Tôi cười lạnh: "Hôm nay có ai đụng vào điện thoại của anh không?"
Trần Diên suy nghĩ một chút rồi nói: "Tiết Hiểu Quỳ bảo điện thoại cô ấy hết sóng, nên mượn máy anh gọi một cuộc."
"Chẳng lẽ em nghi ngờ cô ấy động vào điện thoại của anh sao?" Anh xoa đầu tôi, dịu dàng an ủi: "Có lẽ là do anh vô tình bấm nhầm thôi."
Tôi vờ như vô ý hỏi: "Trước kia chẳng phải anh rất ghét cô ta sao?"
Trần Diên ngẫm nghĩ, mỉm cười: "Đúng là có chuyện đó. Trước kia cô ấy cứ hỏi anh mấy câu ngớ ngẩn, anh thấy phiền thật. Nhưng sau này anh nhận ra năng lực làm việc của cô ấy cũng khá tốt."
"Vậy là anh còn đưa cô ta về nhà?"
"Cô ấy uống vài chén rượu với khách hàng nên hơi say, anh tiện đường thì đưa cô ấy một đoạn thôi mà."
Trong lòng tôi như có tảng đá lớn đè nặng, trĩu trịt.
Dường như bàn tay của định mệnh đang vô hình thao túng tất cả, có lẽ cuối cùng họ vẫn sẽ bị đối phương thu hút.
Khoảnh khắc đó, lòng tôi nguội lạnh. Tôi gạt tay anh ra.
"Em mệt rồi, nghỉ ngơi thôi."
Trần Diên giữ lấy tôi: "Em đang giận sao?"
Đôi chân mày anh thanh tú, ánh mắt đong đầy sự thâm tình và lo lắng không chút che giấu. Tôi không hề nghi ngờ sự chân thành của anh lúc này.