Chương 1
Vô tình phát hiện vị hôn phu của ta, Dung Cẩn, đang âm thầm mưu phản, ta sợ đến mức lập tức chạy đi hủy hôn.
Nào ngờ hắn cũng nghĩ giống ta, ngay cả thư từ hôn cũng đã chuẩn bị sẵn.
Nhìn tờ hôn thư trong tay hắn, ta đưa tay muốn nhận lấy, nhưng lại phát hiện hắn nắm chặt đến mức các khớp ngón tay đều trắng bệch.
Thế nhưng trên gương mặt hắn vẫn là vẻ bình thản như nước, tựa một khối mỹ ngọc vô song, không hề có chút tì vết.
“Thế tử đã muốn hủy hôn với ta, vậy hiện giờ là đang làm gì?” Ta cố gắng bình ổn cảm xúc, cúi đầu khẽ hỏi.
Dung Cẩn khép hờ hàng mi dài, che đi thần sắc nơi đáy mắt, giọng điệu nhàn nhạt như đang chuyện trò:
“Nghiên Nghiên không cần ta nữa sao?”
Một cơn tủi thân dâng lên trong lòng, ta chỉ hận không thể túm lấy cổ áo hắn mà mắng cho một trận.
Rõ ràng suốt ba tháng qua là hắn không chịu gặp ta. Ta thậm chí còn từng chặn xe ngựa của hắn giữa phố, đổi lại chỉ là ánh mắt lạnh lùng và lời đáp hờ hững.
Lạnh nhạt đến mức giống như hơn mười năm tình ý ngày xưa đã tan thành tro bụi.
Huống hồ khắp Biện Kinh đều đồn rằng hắn đã đổi lòng, đem lòng yêu đích nữ của Định Viễn Hầu phủ là Tạ Tòng Dung.
Nhưng bao năm gia giáo khiến ta cố nén lại, chỉ khẽ khom người hành lễ:
“Thần nữ Mị Nghiên cùng Thế tử cũng xem như lớn lên bên nhau. Có lẽ đi đến ngày hôm nay là vì thuở thiếu thời còn non dại, đem tình nghĩa huynh muội sớm tối kề cận mà lầm tưởng thành tình yêu.
“Chi bằng từ đây đường ai nấy đi, mỗi người một niềm vui.
“Cũng tốt hơn sau này thành một đôi oán ngẫu, ngày ngày giày vò lẫn nhau.”
Dung Cẩn khẽ nâng mắt nhìn ta:
“Huynh muội?”
Khóe môi hắn dường như còn mang theo một tia cười nhạt, nhưng thần sắc lại lạnh đến mức khiến sống lưng ta bất giác phát rét.
“Là thần nữ không biết thân biết phận, vọng tưởng trèo cao.”
Ta vội vàng quỳ gối hành lễ.
Thư từ hôn được đặt lên bàn.
Hắn dường như nhìn ta thật lâu, cũng dường như chỉ khẽ đáp một tiếng rồi xoay người rời đi.
Chỉ biết rằng khi cánh cửa khép lại, trước mắt ta đã mờ nhòe.
Những giọt nước mắt rơi xuống tấm thảm nhung dày, chẳng để lại chút dấu vết nào.
...
Ta và Dung Cẩn hủy hôn chưa đầy hai tháng thì Thành Vương phủ bị tịch biên. Hơn trăm nhân khẩu trong phủ đều bị lưu đày đến Ninh Bắc.
Dung Cẩn thích mặc bạch y, danh tiếng thanh cao. Một vị công tử phong nhã như ngọc như vậy, nay mang xiềng xích bị áp giải rời kinh, tự nhiên khiến muôn người đổ ra đường nhìn ngắm.
Trên đường cưỡi ngựa đuổi theo đoàn áp giải ra ngoại thành, ta không ngừng nghĩ, có phải những ngày qua hắn đối xử với ta như thế là vì đã sớm biết mình sẽ có kết cục này hay không.
Nhưng khi nhìn thấy Tạ Tòng Dung trong bộ y phục trắng, dắt ngựa đi bên cạnh đoàn xe áp giải, mọi ý nghĩ tự dối mình ấy đều hóa thành một tiếng cười châm biếm.
Ta kéo nhẹ dây cương, giảm tốc độ rồi tiến lại gần.
“Mị tiểu thư, việc này không hợp quy củ.”
Tên thị vệ dẫn đầu định đuổi ta đi.
Ta lấy ngọc bội mượn từ Thái tử điện hạ ra khẽ lắc, hắn lập tức hiểu ý mà lui xuống.
Dung Cẩn dù tay chân đều mang xiềng xích cũng không hề có nửa phần chật vật. Giữa vùng ngoại ô hoang vắng, cảnh vật dường như chỉ là phông nền cho hắn.
Chỉ là lúc này hắn nghiêng đầu, không hề nhìn ta.
Ta chỉ có thể thấy nửa gương mặt của hắn.
Thanh nhã như thủy tạ giữa Lan Đình.
Có lẽ vì hắn và Tạ Tòng Dung đều mặc bạch y, lại chẳng ai buồn liếc nhìn ta một cái, nên ta cảm thấy dù chỉ thêm một phần quan tâm cũng là tự chuốc lấy nhục nhã.
Ta ngồi trên lưng ngựa, từ trên cao nhìn xuống vị Thế tử tôn quý năm nào, tháo từ phía sau lưng một túi hành lý chứa lương khô và ngân lượng, ném cho người phía sau hắn.
“Thái tử điện hạ thương xót công tử, lại không tiện đích thân đến đây, nên sai ta mang đến. Mong công tử bảo trọng.”
Nói xong, ta không dám nán lại thêm một khắc nào, chỉ sợ hắn đã rơi xuống bùn lầy vẫn còn từ chối lòng tốt của ta, để chứng minh sự trong sạch trước mặt người trong lòng.
Khi đến Đông Cung, Thái tử Dung Tẫn đang ngồi bên cửa sổ phê tấu chương.
Dung Tẫn từ nhỏ thân thể yếu ớt, sắc mặt có chút tái nhợt, khiến người khác nhìn mà thương xót.
Cành hải đường ngoài cửa sổ vươn vào, càng làm hắn giống như một vị tiên nhân sắp cưỡi gió mà đi.
Ta tiến lên hành lễ, dâng trả ngọc bội.
“Đa tạ điện hạ đã giúp đỡ.”
Dung Tẫn không ngẩng đầu, chỉ khẽ đáp:
“Ừm, không sao. Cứ để đó đi.”
Ta đặt ngọc bội xuống, thấy hắn không nói thêm gì, đứng cũng không được mà đi cũng không xong. Không dám lên tiếng quấy rầy hắn xử lý chính sự, trong lòng vô cùng lúng túng.
Vậy mà Dung Tẫn dường như quên mất sự tồn tại của ta, lại như xem ta là cung nhân hầu cận bên cạnh, rất tự nhiên lên tiếng:
“Mài mực.”
Ta chỉ đành xắn tay áo, đứng cạnh hắn giúp mài mực, mãi cho đến khi trời dần tối.
“Là cô sơ suất.”
Dung Tẫn đẩy tấu chương sang một bên, lúc nhìn thấy ta thì thần sắc có chút không tự nhiên, thấp thoáng vài phần áy náy.
Ta vội vàng lắc đầu.
“Được hầu hạ điện hạ mài mực là vinh hạnh của thần nữ.”
“Vậy sao?”
Hắn khẽ nhướng mày, khiến ta nhất thời không biết phải đáp thế nào.
May mà hắn không làm khó ta.
“Cũng không còn sớm, ở lại trong cung dùng bữa đi.”
Dung Tẫn nói chuyện luôn nhàn nhạt, không giống hỏi ý, cũng chẳng giống đề nghị.
Khiến người khác không tiện từ chối, mà cũng chẳng dám từ chối.
“Chỉ sợ người nhà thần nữ lo lắng.”
“Cô sẽ sai người báo một tiếng.”
Thôi vậy.
Ngự thiện phòng trong cung đương nhiên giỏi hơn đầu bếp Mị phủ nhà ta nhiều.
Coi như ăn một bữa ngon để giải khuây.
Ai ngờ chỉ vì ở lại một bữa mà khắp Biện Kinh bắt đầu đồn rằng Dung Tẫn đã để mắt đến ta, chỉ chờ nửa tháng sau, trong yến tiệc tuyển phi sẽ chọn ta làm Thái tử phi.
Đúng là lời đồn vô căn cứ.
Đừng nói Dung Tẫn không có ý đó, cho dù có, ta cũng không thể trở thành Thái tử phi.
Thành Vương bị phế rồi lưu đày đã đành, ta lại còn là vị hôn thê cũ của Thế tử Thành Vương, hơn nữa còn là người bị từ hôn. Dù thế nào cũng chẳng đến lượt ta.
Mấy ngày nay mẫu thân ở nhà vì chuyện ta không gả được mà sầu đến bạc cả tóc.
Những gia đình có chí cầu công danh phú quý, ai dám cưới ta chứ?
Huống hồ là vị Thái tử điện hạ tôn quý của Đại Hạ.
Người ngoài tin thì không sao.
Đáng sợ là ngay cả trong cung cũng tin.
Thái hậu ban một đạo ý chỉ triệu ta nhập cung, khiến mẫu thân ta lo lắng đến bật khóc.
“Đương kim Thái hậu là người cực kỳ lợi hại. Năm xưa đáng lẽ Thành Vương mới là người kế vị, nhưng lại bị bà ấy đoạt mất ngôi vị. Nghiên Nghiên, vào cung nhất định phải cẩn thận từng lời từng việc.”
Mẫu thân vừa lau nước mắt vừa dặn dò, đến cả bí mật hoàng thất cũng nói ra.
Đến tẩm cung của Thái hậu, ta phải đứng chờ ngoài điện hết một tuần trà mới được truyền vào.
Quả nhiên, Thái hậu muốn gõ đầu cảnh cáo ta.
Ta không khỏi cười khổ.
Phụ thân ta là Nội các Thủ phụ nhất phẩm, mẫu thân là đích nữ của Lý thị quận Du.
Huống hồ trước kia người trong Biện Kinh ai cũng khen ta tài sắc song toàn, xứng danh tiểu thư thế gia đệ nhất.
Ấy vậy mà nay lại rơi vào hoàn cảnh này.
Dung lang... Dung lang...
Chàng đối với ta quả thật không tệ.
Ta siết chặt đầu ngón tay, ép mình quên đi những cảm xúc hỗn loạn, rồi tiến vào hành lễ.
Thái hậu cao quý ngồi trên điện, thong thả nhấp một ngụm trà rồi mới cho ta đứng dậy.
“Nha đầu Mị gia đúng là xinh xắn lanh lợi.”
Thái hậu cười khen một câu, trông có vẻ hiền hòa.
“Đa tạ nương nương khen ngợi, thần nữ không dám nhận.”
Thái hậu liếc nhìn ta, lười vòng vo, trực tiếp vào thẳng vấn đề:
“Gần đây ai gia nghe được vài lời đồn, nói rằng Nhị công tử Trần Viễn của Nam Bá Hầu phủ có ý với ngươi.
“Ai gia muốn hỏi nha đầu ngươi nghĩ thế nào. Nếu cũng có tình ý, vậy để ai gia làm người mai mối, được chăng?”
Làm gì có những lời đồn đó.
Rõ ràng Thái hậu muốn nhân cơ hội này gả ta đi.
Trần Viễn dung mạo còn đẹp hơn nữ tử, tuy không có tật xấu gì, nhưng lại không có chí tiến thủ, bụng không một chút thi thư, suốt ngày chỉ biết trồng hoa nuôi chim.
Nếu như...
Nếu như ta chưa từng yêu Dung Cẩn, thì sống một đời bình bình đạm đạm, tương kính như tân với người khác cũng không phải không thể.
Nhưng bây giờ, ta thà ở bên phụ mẫu còn hơn gặp gỡ người mới.
Ta sợ một lần nữa lại bị phụ lòng.
“Thần nữ chưa từng nghe qua chuyện này.”
Ta cố nén sự bất an trong lòng, gượng giữ vẻ bình tĩnh.
Ta vốn tưởng Thái hậu sẽ làm khó mình.
Ai ngờ bà chỉ khẽ cười, ôn hòa nói:
“Xem ra là ai gia nghe lầm rồi.”
Thậm chí còn ban cho ta một ít phần thưởng rồi để ta xuất cung.