Giai Nhân Tựa Cẩn

Chương 6

Chương 6
Trong bữa tiệc, Thái hậu chỉ liếc nhìn một cái đã nhận ra sắc mặt tái nhợt của Dung Tẫn, vẻ ung dung nơi chân mày khóe mắt dần nhạt đi.
Bị bà hờ hững quét mắt qua như vậy, lòng ta cũng bất giác thắt lại.
“Gần đây sức khỏe của Mị lương viện thế nào rồi?”
Thái hậu nhìn ta, nở một nụ cười đầy từ ái, nhưng đáy mắt lại chẳng có lấy một gợn sóng.
Thành hôn với Thái tử đã lâu mà vẫn chưa có tin vui, điều bà muốn hỏi, hẳn chính là chuyện ấy.
Ta còn chưa kịp mở lời, Dung Tẫn đã nhẹ nhàng vỗ lên tay ta trấn an, vài ba câu đã khéo léo lấp liếm, dỗ dành khiến Thái hậu vui vẻ trở lại.
Nhưng đến cuối cùng, bà vẫn không quên mục đích của mình. Nụ cười trên môi thu lại, bà nghiêm giọng:
“Sau khi tiệc tối kết thúc, Mị lương viện đến chỗ ai gia một chuyến. Ai gia có vài điều muốn dặn, tiện thể cho ngươi mấy phương thuốc bồi bổ thân thể.”
Trong lòng tuy thấp thỏm bất an, nhưng chuyện đã đến nước này, ta cũng chỉ có thể cúi đầu nhận lệnh.
Bậc bề trên muốn đối phó với ta, vốn chẳng cần dùng mưu kế gì. Chỉ cần một câu nói thẳng thừng, ta đã không dám trái ý.
Nhìn Thái hậu gọi người thân cận đến, ngón tay thon dài khẽ đặt bên môi, hạ mắt dặn dò điều gì đó, trong lòng ta càng lúc càng bất an.
Chờ đến khi tiệc tối kết thúc, ta theo Thái hậu vào lều của bà.
Bà thong thả ngồi lên ghế chủ vị, nhấp một ngụm trà rồi lạnh nhạt nói:
“Quỳ xuống trước đi.”
Đất cát ngoài bãi săn cứng rắn, cấn đau đầu gối. Ta quỳ đến khi đầu gối rướm máu, Thái hậu mới ngẩng đầu khỏi tấu chương.
“Mị lương viện, trở về khuyên Tẫn nhi mau chóng lập Thái tử phi đi.”
“Đừng cứ kéo dài mãi. Một mình ngươi độc chiếm sủng ái, có gì tốt đâu?”
“Chẳng phải ở bãi săn hôm nay đã khiến người ta ghen ghét, suýt nữa rước lấy họa sát thân sao?”
“Còn để tôn nhi của ai gia đỡ tên thay ngươi. Lá gan của ngươi quả thật không nhỏ!”
Dứt lời, bà cầm quyển tấu chương trong tay ném mạnh vào trán ta.
Lực tay rất lớn.
Khóe trán lập tức rách ra, máu tươi chảy xuống.
“Nhi thần biết tội.”
Ta thẳng lưng, cụp mắt nhận sai.
“Nhi thần?”
Thái hậu cười nhạt.
“Ngươi cũng tính là nhi thần của ai gia sao? Đừng tự đề cao mình.”
Bà phất tay.
Cung nữ bên cạnh lập tức hiểu ý, bước đến trước mặt ta rồi bắt đầu tát.
Bị đánh đến mức tai ta ong ong, hai má sưng đau như lửa đốt.
Không biết đã qua bao lâu, nàng ta mới dừng tay.
“Bây giờ biết thân phận của mình chưa?”
Thái hậu lười biếng tựa trên ghế cao, hờ hững hỏi, cũng như đang cố ý sỉ nhục ta.
“Tiện thiếp... đã hiểu.”
Ta vốn nghĩ bà sẽ tha cho mình.
Không ngờ ngay lúc ấy, rèm lều bị vén lên.
Thị vệ bưng vào một chậu than đỏ rực, đặt ngay trước mặt ta, rồi giữ chặt hai vai ta, chờ Thái hậu hạ lệnh.
Ta cuối cùng cũng không nhịn được nữa, vùng vẫy kịch liệt.
Ngay cả ánh mắt cũng không thể giấu nổi hận ý.
Chỉ là ta vẫn không dám ngẩng đầu nhìn thẳng người phụ nữ ngồi trên cao kia.
Đất còn có ba phần nóng lạnh, huống chi ta là một con người sống sờ sờ.
Dựa vào đâu mà ta phải chịu sự đối đãi như vậy?
Người sai rõ ràng đâu phải ta.
Ngay khi ta sắp bị ép quỳ lên chậu than, bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng bẩm báo.
Hoàng thượng trong lúc luyện đan bỗng sùi bọt mép rồi ngất xỉu.
Lần này, Thái hậu không còn giữ được vẻ bình tĩnh nữa.
Bà vội vàng phất tay bảo người thả ta ra, còn mình thì hấp tấp đi về phía lều của Hoàng thượng.
Trước khi rời đi, đại cung nữ Kiều Ninh còn mang đến cho ta phương thuốc mà Thái hậu đã nhắc trong bữa tiệc.
Đêm đã xuống.
Ta cúi đầu bước đi thật nhanh.
Trong lòng vừa hận Thái hậu, vừa hận Thái tử, càng hận chính bản thân mình vô dụng.
Khi sắp đến lều của Dung Tẫn, đúng lúc bắt gặp thái y từ bên trong đi ra.
Lòng ta khẽ run lên.
Không hiểu vì sao, ta luôn cảm thấy việc Hoàng thượng hôn mê không phải là trùng hợp.
Có lẽ... là Dung Tẫn muốn cứu ta.
Vén rèm bước vào, vừa hay hắn đang thay y phục.
Thân thể trắng như ngọc dưới ánh nến hiện lên một vẻ đẹp mê hoặc khác thường.
Dung Tẫn quay người nhìn thấy ta đầy thương tích, sắc mặt lập tức trầm xuống.
“Nghiên Nghiên.”
Đến lúc này ta mới hiểu.
Tên nội thị truyền tin kia hẳn không phải người của hắn.
Có lẽ, tất cả chỉ là trùng hợp mà thôi.
Hắn bước tới, dịu dàng bôi thuốc cho ta.
Rồi nói đã điều tra ra kẻ giương cung bắn ta ở bãi săn hôm nay chính là đích tam tiểu thư của Đại tướng quân Tề Bình.
Nàng ta cũng là ứng cử viên sáng giá nhất cho vị trí Thái tử phi.
Cho dù không được chọn, ít nhất cũng sẽ là một vị lương đệ.
Nàng ta vô cùng chướng mắt ta, một “đôi giày rách”, lại có thể chiếm lấy vị hôn phu tương lai của nàng suốt hơn nửa năm.
Cũng ghen tị...
Ghen tị với hôn lễ vượt lễ giáo năm ấy.
Ghen tị sao?
Ta chỉ cảm thấy buồn cười.
Không nói thêm gì.
Dung Tẫn tự nhiên nhận ra sự sa sút của ta.
Hắn nói sẽ đòi lại công bằng cho ta.
Tam tiểu thư họ Tề làm hắn bị thương, Thái hậu cũng đã tra ra.
Cho dù hắn không ra tay, Thái hậu cũng sẽ không để nàng ta sống dễ chịu.
Nhưng người mà ta thật sự muốn đòi công bằng...
Là Thái hậu.
Lẽ nào Dung Tẫn không biết?
Hắn biết.
Chỉ là hắn không thể.
Vì chữ hiếu, hắn không thể.
Vì quyền lực, hắn cũng không thể.
“Điện hạ vì thần thiếp mà đỡ tên. Thần thiếp chịu chút khổ sở thì có đáng gì. Điện hạ đừng nhắc lại những lời ấy nữa.”
Ta cong môi nở một nụ cười đúng mực, nhìn vẻ mặt hắn dần lạnh đi rồi nói tiếp:
“Điện hạ chi bằng sớm lập Thái tử phi, cũng có thể dứt được không ít phiền toái, tránh để chuyện như hôm nay tái diễn.”
“Đó thật sự là điều nàng nghĩ sao?”
Dung Tẫn đậy nắp lọ thuốc, thêm chút dầu vào đèn, giọng nói mang theo hơi lạnh.
“Đương nhiên.”
Sau một khoảng lặng rất dài, hắn khẽ cười giễu một tiếng, vén rèm bước ra ngoài.
Có lẽ hắn cần một nơi để tĩnh tâm.
Ta biết hắn thích ta.
Nhưng...
Tình cảm ấy của hắn, rốt cuộc đáng giá được mấy phần?

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất