Giai Nhân Tựa Cẩn

Chương 5

Chương 5
Ba tháng sau ngày thành thân cùng Dung Tẫn, chàng mang đến Đông cung cho ta đủ mọi thứ ngon vật lạ, từ kỳ trân dị bảo đến những món đồ hiếm có khó tìm.
Chàng cũng thường đưa ta về Mị phủ gia, lại càng thường dẫn ta ra ngoài du ngoạn.
Đôi khi, ta thật sự ngỡ rằng cuộc hôn nhân này là bởi đôi bên tâm đầu ý hợp.
Cho đến khi tin tức chàng sắp lập Thái tử phi truyền đến.
Ta mới chợt tỉnh ngộ.
Ta chỉ là thiếp thất.
Lại còn là kẻ mang tội.
Càng là nữ nhân mang tiếng tư thông, danh tiết nhơ nhuốc.
Mũi kim bạc đâm vào đầu ngón tay.
Máu tươi rịn ra ngoài, ta mới miễn cưỡng cong môi nở một nụ cười.
Lúc Dung Tẫn bước vào phòng, sắc mặt chàng rất kém, từng cơn ho khan càng lúc càng nặng.
Thấy ta ngồi một bên thêu túi thơm, đôi mắt chàng lập tức dịu lại, niềm vui như nước tràn đầy đáy mắt.
“Làm cho cô sao?”
“Cô mong ngóng A Nghiên lâu như vậy, cuối cùng nàng cũng mềm lòng rồi.”
Ta ném chiếc túi thơm vào giỏ thêu, đứng dậy bưng chén thuốc vẫn đang được hâm nóng đưa tới.
“Điện hạ uống thuốc trước đi.”
Dung Tẫn nhận lấy, giọng nói trầm thấp, dễ khiến người ta có cảm giác như đang làm nũng.
“Đắng lắm.”
Đôi khi chàng cũng bỏ đi vài phần uy nghi của bậc trữ quân, mà ta thì đã quen với điều đó.
Ta lấy một miếng bánh hoa quế đưa cho chàng.
“Ăn cái này sẽ bớt đắng.”
“Vẫn chưa thêu xong túi thơm sao?”
Chàng lại vòng về chuyện ấy.
Ta khẽ quay mặt đi, nhàn nhạt đáp:
“Chỉ thêu cho vui thôi.”
“Thì ra không phải cho cô.”
Dung Tẫn đặt chén thuốc xuống, giọng nói cũng nhạt đi vài phần.
“Vậy là muốn tặng cho ai?”
Một bóng người đã chôn sâu trong ký ức bất chợt hiện lên.
Đã rất lâu ta không nhớ tới hắn, vậy mà chỉ trong chớp mắt, bao cảm xúc cuồn cuộn dâng trào.
Ta khép mắt.
“Không định tặng cho ai cả.”
Dung Tẫn không phải người ép hỏi đến cùng.
Chàng càng không phải kiểu người thích truy căn vấn đáy.
Chàng dịu dàng như nước, ôn nhu như ngọc.
Vì thế, chàng cũng đổi sang chuyện khác.
“Hoàng tổ mẫu muốn cô lập Thái tử phi.”
“Đó là chuyện nên làm.”
“Lương Viện nghĩ thế nào?”
Dung Tẫn đứng dậy, bước tới trước mặt ta, khiến ta không thể không ngẩng đầu nhìn chàng.
Lòng ta bình lặng lạ thường, không một gợn sóng.
“Chuyện lập Thái tử phi vốn do Hoàng thượng và Thái hậu quyết định. Thần thiếp sao dám vượt lễ xen vào?”
Dung Tẫn khẽ rũ mắt.
“Ừm, A Nghiên quả thật hiểu chuyện.”
Dứt lời, chàng lại nặng nề ho mấy tiếng rồi rời đi.
Chỉ là lần này, động tĩnh lớn hơn bình thường rất nhiều.
Có lẽ vì sắp lập Thái tử phi, Đông cung bỗng trở nên náo nhiệt khác thường.
Không khí ấy kéo dài mãi đến kỳ thu săn.
Dung Tẫn thân thể yếu ớt, liền cùng ta ở khu săn bắn dành cho nữ quyến phía Nam.
Chàng cưỡi ngựa, lặng lẽ đi bên cạnh ta, không nói một lời.
Ánh nắng xuyên qua tán lá loang lổ, phủ lên người chàng, khiến chàng như trong suốt.
Trong lòng ta bỗng dâng lên một nỗi bất an.
Chàng nhìn thật sự quá mong manh.
Tiếng tên xé gió bất chợt vang lên.
Rõ ràng ta đã nghe thấy, nhưng lại không biết mũi tên sẽ bắn tới từ đâu.
Đột nhiên, Dung Tẫn từ trên lưng ngựa lao mạnh về phía ta.
“Cẩn thận!”
Bọn chúng muốn giết ta sao?
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, chàng đã ôm lấy ta ngã xuống đất, lăn liền mấy vòng.
Mũi tên cắm sâu vào lưng chàng.
Ta hoảng hốt đến mức đôi tay run rẩy.
“Điện hạ, thần thiếp đưa người ra ngoài.”
Dung Tẫn cố sức đưa tay giữ lấy ta.
“A Nghiên, đừng sợ. Bên hông cô có một thanh chủy thủ, nàng lấy ra, giúp cô rút tên.”
Động tác tìm chủy thủ của ta khựng lại.
“Điện hạ, chúng ta ra ngoài chữa thương không được sao?”
“Hoàng tổ mẫu sẽ nổi giận.”
Khóe môi mỏng của chàng hơi cong lên thành một nụ cười, đẹp đến nao lòng.
Đúng vậy.
Cho dù chàng không vì ta mà bị thương, chỉ cần chàng ở cạnh ta, người bị thương là chàng chứ không phải ta, thì những ngày tháng yên ổn của ta cũng sẽ chấm dứt.
Nhưng nhìn gương mặt chàng càng lúc càng tái nhợt, ta lấy hết can đảm đỡ chàng dậy.
“Thần thiếp không sợ.”
“Nhưng cô sợ.”
Dung Tẫn không nhúc nhích, chỉ dựa vào thân cây ngồi thẳng người, tự mình lấy chủy thủ đưa cho ta.
“Ngoan nào, A Nghiên. Chỉ lần này thôi.”
Nước mắt bỗng nhiên rơi xuống.
Lồng ngực nóng ran.
Ta lau nước mắt, nhận lấy chủy thủ, vòng ra phía sau chàng, nhẹ nhàng rạch lớp áo.
“Thần thiếp không giỏi việc này, điện hạ cố nhịn một chút.”
“Được.”
Giọng nói của Dung Tẫn quá đỗi nhẹ nhàng.
Nhẹ đến mức ta thấy sợ hãi.
Không còn do dự nữa, ta dứt khoát rạch da thịt chàng, dùng sức rút mũi tên ra.
Chỉ nghe chàng khẽ rên một tiếng.
Mồ hôi lạnh lập tức phủ kín trán.
Ngay cả đôi môi cũng trắng bệch.
Dung Tẫn khó nhọc nhặt mũi tên dưới đất lên.
“Lau sạch nó rồi mang đi. Cô sẽ điều tra, cô nhất định sẽ đòi lại công bằng cho nàng.”
Ta làm theo lời chàng, lau sạch vết máu trên đầu tên, giắt nó bên hông, rồi lấy áo choàng lông cáo trên lưng ngựa của Dung Tẫn khoác lên người chàng, đỡ chàng lên ngựa.
“Điện hạ, để thần thiếp đưa người trở về.”
Ta đứng dưới ngựa nhìn chàng, mong chàng gật đầu.
Đáng tiếc, chàng vẫn mỉm cười từ chối.
May mà bãi săn phía Nam không cách doanh trại quá xa.
Ta và Dung Tẫn đi vòng từ phía sau vào lều.
Chàng dường như đã chống đỡ đến cực hạn, vừa bước vào đã ngã nhào về phía ta.
Ta vất vả đỡ chàng đến bên giường nhỏ, cởi áo ngoài của chàng, lấy thuốc trị thương trong chiếc rương bên cạnh rắc lên vết thương.
Rồi cứ thế nằm phục bên mép giường, chờ chàng tỉnh lại.
Đợi đến lúc chiều tà sắp buông xuống, Dung Tẫn mới chậm rãi mở mắt.
“Điện hạ!”
“Cô không sao.”
Dung Tẫn mỉm cười, định chống người ngồi dậy.
“Yến tiệc tối chắc cũng sắp bắt đầu rồi.”
Ta không có lý do, cũng chẳng có tư cách khuyên chàng nằm lại nghỉ ngơi.
Chỉ có thể lặng lẽ đỡ chàng đứng lên, hầu hạ chàng thay y phục mới, rồi theo chàng đến dự tiệc.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất