Chương 113 Đến công ty của mẹ
Vương Tử Kiệt bước vào cửa, đại sảnh lác đác vài người. Vài cô gái mặc đồ công sở chuyên nghiệp OL đi qua, đôi chân thon dài màu da đen tuyền ẩn hiện trong mắt cậu. Trong không gian rộng mở vang lên tiếng giày cao gót gõ xuống sàn. Vương Tử Kiệt nhìn quanh một lượt, chưa thấy ai quen. Một cô nhân viên lễ tân ở cửa đã nhận ra Vương Tử Kiệt, mỉm cười tiến đến giúp cậu mở cửa kiểm soát. Vương Tử Kiệt bước vào cũng lên tiếng chào, dù không biết tên cô ấy. Cô ấy cũng không gọi tên Vương Tử Kiệt ra, dường như đang chuẩn bị dẫn cậu đến một thang máy riêng ở phía bên kia. Thang máy đó cần thẻ đặc biệt mới có thể sử dụng. Vương Tử Kiệt lắc đầu, cười nói: “Cháu đi lối này được rồi ạ.” Cô ấy cũng không nói gì, chỉ cười đáp “Vâng”. Vương Tử Kiệt khẽ nói lời cảm ơn rồi đi về phía thang máy dành cho nhân viên. Có lẽ sắp đến giờ tan làm, rất nhiều người lục tục bước ra khỏi thang máy đi xuống, đều là những nam nữ trẻ tuổi làm công sở. Số người đi lên không nhiều lắm. Vương Tử Kiệt theo đám đông vào thang máy, xung quanh gần như bị các cô gái bao vây. Thang máy tràn ngập đủ loại mùi nước hoa khác nhau. Phía sau hình như có tiếng thì thầm, dường như đang nói về Vương Tử Kiệt nhưng lại không phải. Vương Tử Kiệt nhìn chằm chằm vào màn hình trong thang máy hiển thị số tầng tăng lên từng tầng, cũng không để ý. Một lát sau, thang máy đạt đến tầng 34. Vương Tử Kiệt chen qua đám đông, ra khỏi thang máy, đi về phía sâu bên phải. Cậu gõ cửa lớn bên ngoài. Nhân viên lễ tân bên trong thấy là Vương Tử Kiệt, lập tức mở cửa, mỉm cười nói: “Tổng giám đốc Chu hiện đang ở phòng làm việc ạ.”
“Chị Cát đâu rồi ạ?” Vương Tử Kiệt tựa vào quầy, nhìn vào khu vực bên trong.
“Thư ký Cát cũng ở đây, chắc là ở văn phòng của cô ấy.” Một nhân viên lễ tân khác nói, giọng có chút ngọt ngào.
Vương Tử Kiệt gật gật đầu, hỏi quầy lễ tân vài tờ giấy vệ sinh, xoa xoa cái mũi ngứa ngáy, rồi vứt vào thùng rác bên cạnh. Vương Tử Kiệt không đi thẳng đến phòng làm việc của mẹ mà rẽ vào văn phòng của Cát Chinh trước, định thăm dò tình hình xem có chuyện gì. Vương Tử Kiệt gõ cửa, thấy bên trong không có ai trả lời. Định mở cửa nhưng lại không có mật mã hoặc vân tay. Đành phải xoay người đi đến văn phòng của mẹ.
*Thôi vậy, tuy Vương Tử Kiệt biết mật mã cửa của mẹ, nhưng cậu vẫn nên gõ cửa phòng làm việc của mẹ trước, nếu không lát nữa lại bị mẹ quở trách vì không lễ phép. Gia giáo của mẹ trong những trường hợp này nghiêm khắc một cách khó hiểu.* Rất nhanh, bên trong liền truyền đến giọng nữ rõ ràng nhưng trầm ổn: “Mời vào.” Nhưng cửa không mở ra, trên bàn của mẹ bên trong chắc hẳn có một nút mở cửa. Vương Tử Kiệt đợi một lúc thấy cửa không mở, đành phải tự mình nhập mật mã mở cửa. Vừa vào cửa, cậu chỉ thấy mẹ đang ngồi ở bàn làm việc rộng rãi không xa, cúi đầu đeo một cặp kính đen. Tư thái nàng ôn uyển, thanh nhã thong dong, như đang xem tài liệu. Thấy Vương Tử Kiệt bước vào, nàng ngẩng khuôn mặt tinh xảo lên, đôi mắt sáng ngời qua cặp kính đen nhìn chằm chằm Vương Tử Kiệt không rời. Vương Tử Kiệt giơ tay chào mẹ: “À, mẹ…”
Truyện "Giải Trí Đô Thị Chi Máy Ủi Đất Chương 113 Đến công ty của mẹ" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này