Giải Trí Đô Thị Chi Máy Ủi Đất

Chương 120 Đồng học mẹ chinh phục chi lộ (2)

Chương 120 Đồng học mẹ chinh phục chi lộ (2)

“*Đừng như vậy… không muốn…*” Ngả Tĩnh Hương một tay ấn chặt phần đáy quần bị lộ ra do chân dài bị nhấc lên, một bên rụt chân đẩy Vương Tử Kiệt ra nói. Vương Tử Kiệt cảm nhận làn da ấm áp trên bắp chân Ngả Tĩnh Hương, dưới sự xâm phạm của đầu lưỡi anh, lớp quần tất siêu mỏng không ngờ trở nên ẩm ướt, mùi thịt nồng nặc kích thích nhịp tim Vương Tử Kiệt. Anh cảm nhận lòng bàn tay trái không ngừng truyền đến cảm giác ma sát siêu thích của quần tất trên đùi phải Ngả Tĩnh Hương, hơi thở nóng bỏng từng đợt nối tiếp nhau, một luồng lửa dâng lên đến yết hầu. Anh buông miệng ra, thở ra hơi nóng bỏng, rũ mắt xuống, thấy một chiếc chân đẹp khác được bọc trong quần tất màu da vẫn còn duỗi ra ngoài, đùi phải đạp trên thảm. Tay trái anh vẫn nắm lấy đùi phải Ngả Tĩnh Hương, một cái thuận tay liền kéo cả chiếc chân trái thon dài trắng nõn của cô lên, cổ tay anh nâng lấy bắp chân căng đầy thịt của cô, liên tục vuốt ve qua lại cặp quần tất mềm mại đó. Vương Tử Kiệt ép chiếc chân trái Ngả Tĩnh Hương vẫn còn đi giày cao gót về phía trước, đầu gối cô cong đến một mức độ nhất định thì lại gặp phải sự chống cự dùng sức của Ngả Tĩnh Hương. Vương Tử Kiệt nhìn chằm chằm mu bàn chân trắng nõn dị thường đó, không ngờ lớp quần tất màu da siêu mỏng, mũi giày cao gót đen nhánh lấp lánh ánh sáng đen trong mắt Vương Tử Kiệt. Sự tương phản mạnh mẽ giữa trắng và đen khiến tinh thần Vương Tử Kiệt hoảng hốt, lay động không thôi.

Vương Tử Kiệt cảm giác đầu hơi choáng váng, tuyến thượng thận liên tục bị kích thích, hạ thân đau nhói từng trận. Tay phải anh nâng lấy gót giày cô, một cái trượt nhẹ nhàng liền giải phóng đôi chân đẹp của Ngả Tĩnh Hương. Móng tay sơn màu đỏ thẫm câu dẫn ánh mắt, anh cảm nhận được mùi da thuộc thơm ngon trong giày cao gót cùng mùi hương nữ tính trực tiếp xông thẳng vào sâu trong cơ thể. Vương Tử Kiệt lắc đầu, bình ổn lại hơi thở khô nóng, nắm lấy hai mắt cá chân cô kéo lên, cưỡng ép duỗi thẳng hai đôi chân đầy đặn, đều đặn của cô lên không trung. Anh nhìn mảng lớn làn da trắng nõn đó, hẳn là Ngả Tĩnh Hương bình thường được bảo dưỡng tốt, trên chân cũng không có một vết sẹo nào, tất cả đều là thịt mềm trắng mịn ấm áp, sờ lên cũng rất căng đầy, không hề có cảm giác nhão hay sẹo lồi. Bắp chân tinh tế cao gầy, giống như chiếc đũa nhỏ thẳng tắp, đùi đầy đặn tròn trịa, đủ nhục cảm nhưng không phồng ngấy. Từ góc độ của Vương Tử Kiệt nhìn xuống, chỉ thấy đường cong tuyệt diệu nối liền giữa bắp chân và đùi, cùng lớp quần tất trong suốt bó chặt bên trên. Quần tất ôm sát lấy cả đôi chân đẹp, vừa có đường cong cao gầy, lại có mỹ cảm tuyệt vời, khiến người ta không khỏi kinh ngạc thán phục, và ôm trọn vào lòng. Khách quan mà nói, đôi chân này của Ngả Tĩnh Hương là đôi đẹp nhất mà Vương Tử Kiệt từng thấy, vừa có sự đầy đặn đặc trưng của phụ nữ trưởng thành, lại bao gồm sự mềm mại của thiếu nữ thanh xuân, hình dáng chân đáng ngưỡng mộ này ngay cả mẹ anh cũng hơi có phần không bằng, chỉ thiếu ở phần nhục cảm đầy đặn đó. Vương Tử Kiệt dọc theo đường nét quần tất thon dài nhìn xuống, màu da quyến rũ đến phần đùi trong thì biến mất gần như hoàn toàn, ẩn mình trong chiếc váy ôm mông bó sát màu đen. Hai cặp mông đầy đặn khẽ chạm vào sofa, theo động tác kéo lên xuống của tay Vương Tử Kiệt mà lay động. Người dưới thân Ngả Tĩnh Hương từ khi Vương Tử Kiệt nắm lấy hai chân cô đã luôn kịch liệt phản kháng, nhưng sức lực không sánh bằng, đành phải thẳng nửa người trên, hai tay nắm chặt viền váy dưới, ngăn không cho nó rũ xuống, bảo vệ vùng kín. Cô để lộ dáng người mềm dẻo. Vương Tử Kiệt cúi đầu khẽ liếc nhìn vị trí cô đang bảo vệ bằng tay, anh cũng không vội vàng kéo ra, rất phù hợp với cơ thể. Anh đổi tay trái nắm lấy hai mắt cá chân cô, vuốt ve lớp quần tất trơn bóng, ép cô về phía bên cạnh cô đang nằm, tay phải anh thuận theo đường cong dưới bắp chân cô trượt xuống, lướt qua bắp chân, vuốt ve khoeo chân, rồi vuốt ve qua lại ở chỗ đùi. Xúc cảm cao cấp của quần tất khiến hạ thân Vương Tử Kiệt càng căng trướng hơn. Vương Tử Kiệt cảm giác mỗi lần chạm vào đùi Ngả Tĩnh Hương, cơ thể cô đều theo bản năng rung động, hơn nữa mỗi lần cô đều có thể đưa một bàn tay ra ngăn cản bàn tay Vương Tử Kiệt đang làm loạn bên trong đùi cô.

Vương Tử Kiệt dừng việc xâm nhập vào đùi cô, đổi thành hai tay nắm lấy hai mắt cá chân cô ép xuống, khiến hai chân cô khép lại cong thành một góc nhất định, bàn chân trắng nõn xuyên qua lớp quần tất, lòng bàn chân hướng về phía Vương Tử Kiệt. Anh trực tiếp áp mũi vào dưới lớp quần tất cô, mạnh mẽ ngửi mùi hương chân đó, xen lẫn mùi tình dục nồng đậm. Ngả Tĩnh Hương cảm nhận được hơi thở nóng ẩm từ dưới lớp quần tất của mình, một bên dùng tay bảo vệ gốc hai chân mình, một bên vặn vẹo dáng người tránh đi tư thế xấu hổ lúc này, muốn cố gắng rút chân về: “*Đừng… đừng như vậy… thật ngứa…*”

Vương Tử Kiệt tham lam mút lấy loại mùi hương nguyên thủy khiến người ta hoảng hốt đó, hạ thân anh thật sự sắp nổ tung. Để hành động phía sau không làm ướt quần tất, anh bỏ qua ý định bú mút những ngón chân mềm mại của cô, buông hai chân cô ra. Thấy hai chân mình được buông xuống, Ngả Tĩnh Hương lập tức thu về, co rúm lại ở một bên sofa, đôi chân đẹp sơn móng tay đỏ thẫm bất an vặn vẹo, đẩy phần đường may quần tất phía trước. Hình dáng chân trắng nõn với cảm giác xương cốt khiến người ta không thể rời mắt. Vương Tử Kiệt cởi giày, cởi toàn bộ quần xuống, hạ thân trần truồng một lần nữa lên sofa. Ngả Tĩnh Hương thấy thế, liền vội vàng né tránh ánh mắt, hơi đỏ mặt hoảng hốt nói: “*Anh… anh muốn làm gì?*” Vương Tử Kiệt không nói gì, anh ngồi xổm ngay trước mặt cô, kéo hai đôi chân tinh tế được bọc trong quần tất của cô, nắm lấy hai mắt cá chân cô, đặt lên đùi mình, khiến lớp quần tất cô vuốt ve trên làn da mình. Tiếng quần tất vuốt ve phát ra tiếng “tư tư” tinh tế. Sự ấm áp của bàn chân Ngả Tĩnh Hương và sự trơn trượt của quần tất khiến Vương Tử Kiệt rùng mình. Ngả Tĩnh Hương muốn rút chân về nhưng bị Vương Tử Kiệt giữ lại, sau đó anh mạnh mẽ mở rộng hai chân cô ra, hai chân mình đặt thẳng vào giữa đùi cô, hai đầu gối trái phải ghì chặt lấy phần đùi cô, cưỡng ép ma sát lớp quần tất màu da để tách đùi cô ra. Váy ôm mông bị kéo lên chỉ thiếu chút nữa là lộ ra bẹn, nhưng bị tay Ngả Tĩnh Hương liên tục ghì chặt ngăn lại. Vương Tử Kiệt cũng không để ý, mục tiêu trước mắt không vội vàng.

Sự hứng thú trước mắt còn chưa đến đó, Vương Tử Kiệt cảm nhận làn da mình dán vào lớp quần tất của Ngả Tĩnh Hương, toàn thân anh đều bị cảm giác trơn trượt vui sướng này khuynh đảo, không nhịn được đung đưa đùi chủ động cọ xát xúc cảm của lớp quần tất cao cấp đó. Trong tay anh nắm lấy hai đôi chân được bọc trong quần tất tao nhã của cô, liên tục thưởng thức, mượn đó làm trục, kéo động đôi chân được bọc trong quần tất của cô và cự vật của anh dán chặt vào nhau.

Truyện "Giải Trí Đô Thị Chi Máy Ủi Đất Chương 120 Đồng học mẹ chinh phục chi lộ (2)" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :

Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé

Hỗ trợ qua Facebook

Liên Hệ Bản Quyền

Thanks you !!!

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất