Chương 167 Bệnh viện và sự mập mờ của nữ thần mẹ (4)
Cùng lúc đó, Vương Tử Kiệt cảm giác được cự vật kẹp giữa hai chân Chu Uyển Tình dường như bị thứ gì đó cách quần nhẹ nhàng chạm vào vài cái. Anh biết đó là gì. Vương Tử Kiệt vẫn không nhúc nhích, đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm lấy nhũ hoa thô cứng trong miệng. Mặc kệ Chu Uyển Tình gắt gao ôm lấy anh trong hơn một phút tiếp theo.
Chu Uyển Tình cứ thế gắt gao ôm lấy anh, thân thể mềm mại cứ vài giây lại run rẩy một chút. Làn da nàng lộ ra trong không khí cũng nổi lên một tầng ửng hồng. Đôi môi nhỏ hơi hé mở, từng ngụm từng ngụm thở hổn hển.
Hơi thở Chu Uyển Tình dần dần bình phục, tâm trạng nàng cũng bình phục. Hai mẹ con cứ thế ôm nhau bất động, không ai nói một lời. Miệng Vương Tử Kiệt vẫn còn ngậm "nguồn sống" của anh ngày xưa. Thỉnh thoảng, anh còn có thể dùng đầu lưỡi trêu chọc một chút, mỗi lần như vậy, thân thể mềm mại của Chu Uyển Tình lại khẽ run rẩy một cái.
Cũng không biết đã qua bao lâu, Chu Uyển Tình lúc này mới cố nhịn đau đớn, rút chân ra khỏi vòng eo Vương Tử Kiệt, hai cánh tay cũng buông lỏng cơ thể anh. Nàng không dám mở mắt, gương mặt xinh đẹp đỏ bừng, khẽ nói: “Thôi được rồi, Tiểu Kiệt, con đi xuống đi.”
Vương Tử Kiệt cũng không nói chuyện. Anh dùng lực hút một cái lên nhũ hoa của Chu Uyển Tình, trong tiếng hít thở lạnh lẽo của nàng, anh lăn xuống khỏi người mẹ, kết thúc cuộc mập mờ không nên có này.
Truyện "Giải Trí Đô Thị Chi Máy Ủi Đất Chương 167 Bệnh viện và sự mập mờ của nữ thần mẹ (4)" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này