Chương 267: Tôi vốn đã kiêu ngạo
Sự điên cuồng trong mắt Bạch Khải Ngọc lập tức bị thay thế bằng vẻ hoảng sợ, Trần Lực Tĩnh là một trong những cảnh vệ thời ông nội còn làm nguyên thủ quốc gia, thực lực của y ra sao thì Bạch Khải Ngọc không rõ lắm, nhưng gã biết rõ y cực kỳ mạnh, nhớ tới rất nhiều lần gã bị bọn cướp mưu đồ bắt cóc, những kẻ đó đều bị y dễ dàng giết chết, cũng nhớ rõ năm ngoái gã giấu cha lén tham gia một nơi thi đấu ngầm, là một cuộc thi hỗn hợp quyền, muốn thử xem lực chiến đấu của Trần Lực Tĩnh ra sao, kết quả y chỉ dùng chưa hết một phút đã đánh cho hơi mười tên quyền thủ thân hình cao lớn, thể trạng uy mãnh, sức lực hung hãn nằm bẹp dưới đất, giây phút đó, gã đã biết vệ sĩ của mình vô cùng mạnh, từ giờ phút ấy trở đi, cho dù gã đi đâu cũng mang theo Trần Lực Tĩnh, hơn nữa chỉ đem theo một mình y bên người, gã tin tưởng chỉ cần có y, thì an toàn của gã hoàn toàn được bảo đảm, nhưng mà hiện giờ, gã còn chưa đấu với người trước mặt, chỉ vì để tiếp được gã mà đã bị thương đến mức này, chuyện này sao có thể chứ?!
Khi Trần Lực Tĩnh trượt xuống, Bạch Khải Ngọc nhìn thấy thân xe hoàn toàn biến dạng, nhìn thấy kính chống đạn tan tành đầy đất, sắc mặt gã càng trở nên tái nhợt, chuyện gì đã xảy ra? Hắn chỉ đạp một cước mà thôi, Trần Lực Tĩnh chẳng qua chỉ giơ tay tiếp lấy gã mà thôi, tại sao có thể biến thành thế này được chứ?
Trừ hoảng sợ ra, thì trong mắt Bạch Khải Ngọc cũng chỉ còn lại hoảng sợ mà thôi.
Không nói tới vẻ mặt hoảng sợ của Bạch Khải Ngọc, mà Bạch Hiểu Thần cũng bị cảnh tượng chóng vánh trước mắt làm cho trợn mắt há mồm, cô biết rõ Miêu Húc rất mạnh, nhưng mà cô không ngờ Miêu Húc lại phát hỏa đến mức ấy, dựa vào hiểu biết của cô với Miêu Húc, thì cho dù Bạch Khải Ngọc vũ nhục hắn trước mặt mọi người, hắn cũng sẽ không trực tiếp ra tay, mà sẽ dùng mấy âm mưu thủ đoạn khiến Bạch Khải Ngọc phải vật vã, ví dụ như một vài độc trùng kì lạ, độc dược, hoặc là những thứ gì đó khác, cô không ngờ Miêu Húc lại trực tiếp ra tay.
Hơn nữa ra đến mức triệt để luôn, dứt khoát như vây, một quyền đập nát xương mũi Bạch Khải Ngọc, một cước đạp nát cơ thể Trần Lực Tĩnh, không chút lưu tình, đây là Miêu Húc mà cô quen ư?
Truyện "Giáo Y Ngây Thơ Chương 267: Tôi vốn đã kiêu ngạo" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để Tải App về Để Đọc Truyện Miễn Phí nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!